Đêm ở Tử Cấm Thành sâu thẳm như mực, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh, chỉ để lại tiếng gió rít qua những mái ngói lưu ly lạnh lẽo.
Tại phía Tây Bắc hoàng cung, nơi hẻo lánh nhất được gọi là "Tây Uyển", cỏ dại mọc lan tràn lối đi. Đây là nơi ở của những phi tần bị Hoàng đế lãng quên. Sở Lăng Huyên ngồi bên khung cửa sổ gỗ mục nát, ánh trăng mờ ảo chiếu lên khuôn mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt của nàng. Nàng nhập cung đã ba năm, nhưng chưa một lần được nhìn thấy long nhan. Từ một tiểu thư danh giá, nàng trở thành một cái bóng vô hình trong lồng son này.
Nhưng Lăng Huyên không oán thán. Nàng thích sự yên tĩnh này hơn là những cuộc tranh đấu đẫm máu nơi tiền triều hay hậu cung. Tuy nhiên, đêm nay, sự tĩnh lặng ấy bị phá vỡ.
Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên từ phía tường rào, kèm theo tiếng áo giáp va chạm và tiếng quát tháo xa xa của Cấm vệ quân: "Lục soát kỹ cho ta! Thích khách bị thương, hắn không chạy xa được đâu!"
Lăng Huyên nhíu mày, định khép cửa sổ lại thì một bàn tay đẫm máu bất ngờ vươn ra từ bóng tối, bóp chặt lấy cổ họng nàng.
"Im lặng, hoặc chết."
Giọng nói trầm thấp, khàn đặc vì đau đớn nhưng vẫn mang đầy uy quyền vang lên bên tai nàng. Một luồng khí lạnh và mùi máu tanh nồng nặc ập tới. Lăng Huyên bị đẩy mạnh vào trong phòng, lưng đập vào bàn trà.
Dưới ánh trăng lờ mờ, nàng nhìn rõ kẻ đột nhập. Đó là một nam nhân cao lớn, mặc hắc y dạ hành, khuôn mặt bị che khuất bởi mặt nạ bạc, chỉ lộ ra đôi mắt sắc lạnh như dao găm và đôi môi mỏng đang mím chặt. Trên vai trái hắn, một vết thương sâu hoắm đang tuôn máu, nhuộm đen cả một mảng áo.
"Ngươi là ai?" Lăng Huyên cố giữ bình tĩnh, dù tim nàng đang đập loạn nhịp trong lồng ngực. Nàng biết, chỉ cần nàng hét lên, Cấm vệ quân sẽ tới, nhưng trước khi họ tới, nam nhân này chắc chắn sẽ bẻ gãy cổ nàng.
Nam nhân không trả lời. Hắn lảo đảo, rồi ngã gục xuống sập gỗ của nàng. Hơi thở hắn nặng nhọc, mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
Bên ngoài, tiếng Cấm vệ quân đã đến rất gần.
"Phía Tây Uyển này có ai ở không?" "Bẩm thống lĩnh, đây là nơi ở của Sở Tài nhân, nàng ta thất sủng đã lâu, nơi này hoang phế lắm." "Vào kiểm tra!"
Lăng Huyên nhìn nam nhân đang thoi thóp, rồi nhìn ra cửa. Trong một khoảnh khắc, nàng đưa ra quyết định táo bạo. Nàng nhanh chóng kéo tấm màn giường cũ kỹ xuống, che khuất thân hình nam nhân, sau đó xé toạc vạt áo của mình, làm rối tung mái tóc, rồi ngồi xuống mép giường, giả vờ như vừa bị đánh thức.
"Rầm!" Cửa phòng bị đá tung. Ánh đuốc sáng rực chiếu rọi căn phòng tồi tàn.
"Ai đó?" Lăng Huyên hét lên, giọng run rẩy đầy sợ hãi, tay ôm lấy ngực áo xộc xệch.
Vị thống lĩnh Cấm vệ quân bước vào, ánh mắt dò xét lướt qua căn phòng đơn sơ, rồi dừng lại trên người Lăng Huyên. Thấy nàng y phục không chỉnh tề, vẻ mặt kinh hãi, hắn hơi khựng lại.
"Sở Tài nhân, xin thứ lỗi. Có thích khách lẻn vào cung, chúng tôi phụng mệnh Nhiếp Chính Vương truy bắt. Người có thấy ai khả nghi không?"
"Thích khách?" Lăng Huyên mở to mắt, nước mắt lưng tròng. "Ta... ta đang ngủ thì nghe tiếng động lớn, sợ quá nên không dám ra ngoài. Các ngài làm ta sợ muốn chết..."
Thống lĩnh nhìn quanh một lượt, không thấy chỗ nào có thể trốn người ngoài chiếc giường nhỏ hẹp mà Lăng Huyên đang ngồi. Hắn không nghi ngờ một phi tần yếu đuối lại dám che giấu tội phạm.
"Được rồi, làm phiền Tài nhân. Chúng tôi đi."
Hắn phất tay, đám lính rút lui. Tiếng bước chân xa dần rồi biến mất hẳn.
Lăng Huyên thở hắt ra, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Nàng vội vàng quay lại vén màn giường lên. Nam nhân kia vẫn nằm đó, đôi mắt đã mở, nhìn nàng chằm chằm. Ánh mắt ấy không còn vẻ sát khí đằng đằng, mà thay vào đó là sự tìm tòi, hứng thú và một tia dục vọng khó tả.
"Tại sao lại cứu ta?" Hắn hỏi, giọng khàn khàn.
Lăng Huyên không đáp, nàng đi lấy hộp kim chỉ và chút thuốc trị thương ít ỏi mà mình tích trữ được. Nàng quỳ xuống bên cạnh hắn, không chút e ngại xé toạc phần áo quanh vết thương của hắn.
"Ta không cứu ngươi," Lăng Huyên lạnh lùng nói, tay thoăn thoắt lau rửa vết thương. "Ta chỉ không muốn Tây Uyển của ta biến thành hiện trường án mạng, làm bẩn chỗ ta ngủ."
Nam nhân nhếch môi cười, một nụ cười tà mị. Hắn vươn tay, tháo chiếc mặt nạ bạc xuống.
Lăng Huyên sững sờ. Khuôn mặt sau lớp mặt nạ tuấn mỹ đến mức yêu nghiệt, mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, nhưng lại toát lên vẻ tàn độc và kiêu ngạo của kẻ đứng trên vạn người.
Nàng nhận ra hắn. Không phải thích khách nào cả. Hắn là Bách Lý Hàn – Nhiếp Chính Vương của triều đại này, kẻ nắm giữ quyền sinh sát trong tay, người mà ngay cả Hoàng đế cũng phải kiêng nể ba phần.
"Nhiếp... Nhiếp Chính Vương?" Lăng Huyên lắp bắp, kim khâu trên tay rơi xuống đất.
Bách Lý Hàn nhặt cây kim lên, kề sát vào má nàng, mũi kim lạnh buốt trượt nhẹ trên làn da mịn màng. Hắn ghé sát mặt nàng, khoảng cách gần đến mức Lăng Huyên có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của hắn phả vào mặt mình.
"Thông minh lắm, Sở Tài nhân," Hắn thì thầm, giọng nói đầy từ tính và nguy hiểm. "Nàng biết thân phận của Bổn vương, lại còn dám nói dối Cấm vệ quân. Nàng có biết tội khi quân là chém đầu không?"
"Ta... ta tưởng ngài là thích khách..." Lăng Huyên cố gắng lùi lại, nhưng bàn tay to lớn của Bách Lý Hàn đã giữ chặt eo nàng, kéo nàng sát vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
"Thích khách?" Bách Lý Hàn cười khẽ, tiếng cười rung lên trong lồng ngực. "Đúng, đêm nay Bổn vương là thích khách. Và nàng... là đồng phạm của ta."
Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, thấy được sự kiên cường ẩn sau vẻ ngoài nhu mì. Một ngọn lửa lạ lùng bùng lên trong lòng vị vương gia lạnh lùng này. Trong chốn thâm cung đầy rẫy những con búp bê vô hồn, hắn chưa từng gặp nữ nhân nào thú vị và to gan như nàng.
"Vết thương này cần được khâu lại," Lăng Huyên cố trấn tĩnh, đánh lạc hướng sự chú ý của hắn. "Nếu ngài cứ giữ chặt ta như vậy, ngài sẽ mất máu đến chết."
Bách Lý Hàn buông lỏng tay, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi nàng. "Được, khâu cho ta. Nếu để lại sẹo xấu, Bổn vương sẽ bắt nàng chịu trách nhiệm cả đời."
Lăng Huyên cắn môi, cầm lấy kim chỉ. Đêm nay, định mệnh của nàng đã rẽ sang một hướng khác. Nàng đã vô tình buộc chặt số phận mình với con sói nguy hiểm nhất triều đình. Trong ánh nến leo lét, bóng của hai người hòa vào nhau trên vách tường loang lổ, mở đầu cho một ván cờ tình ái đầy dục vọng và toan tính nơi thâm cung bí hiểm.





