Con Đường Khoa Cử
Con Đường Khoa Cử

Con Đường Khoa Cử

Tác GiảFilip Dinh
Đánh Giá
4.8/5.0(0)
Số Chương5
Cập Nhật19/01/2026
Trạng TháiĐã hoàn thành
Thể Loại
Cổ Đại
15.2K
0
0
0
0

Thành Tựu

Top 126 Truyện Đọc Nhiều Nhất
Top 100 Truyện Yêu Thích Nhất
Top 32 Truyện Của Tháng

Tóm Tắt

Sử sách thường ca tụng sự hào nhoáng của "Vũ Môn" – ngưỡng cửa huyền thoại nơi cá chép hóa rồng sau khi vượt qua kỳ thi đình. Người đời kể về những chiếc áo gấm thêu vàng, những yến tiệc linh đình và tiếng vỗ tay vang dội chốn kinh kỳ. Nhưng sử sách hiếm khi kể về lớp bùn lầy phía dưới. Nhiều thập kỷ sau, khi Trần Minh đã trở thành Tể tướng đương triều, người quyền lực nhất chỉ dưới một người mà trên vạn người, những vị khách ghé thăm thư phòng lộng lẫy của ngài thường sững sờ trước một vật thể kỳ lạ. Đó không phải là tượng ngọc bích, cũng chẳng phải rương vàng, mà là một mảnh đá đen vỡ nát, sắc cạnh và xấu xí, nằm trang trọng trên lớp nhung đỏ ở kệ cao nhất. Bí ẩn hơn nữa là vết sẹo dài, ngoằn ngoèo chạy dọc lòng bàn tay trái của ngài – một vết thương trông như thể bị dao sắc chém phải, dù ngài là một quan văn chưa từng cầm gươm ra trận. "Thưa ngài," một thư sinh trẻ đầy tham vọng từng to gan hỏi, "tại sao ngài lại giữ một mảnh phế liệu ở nơi trang nghiêm thế này? Và kẻ thù nào đã gây ra vết sẹo kia cho ngài?" Trần Minh mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt, khi ánh nhìn của ngài trôi ngược về một túp lều dột nát trong mưa ở làng An Lạc bốn mươi năm về trước. "Đây không phải là phế liệu," ngài thì thầm. "Đây là cái giá của linh hồn ta. Còn kẻ thù... kẻ thù chính là Định Mệnh." Trước khi có áo gấm, đã từng chỉ có manh áo rách. Trước khi có mực son vua ban, đã từng chỉ có máu tươi. Đây không đơn thuần là câu chuyện về việc lều chõng đi thi. Đây là câu chuyện về một kẻ đã nghiền nát nỗi đau của chính mình thành mực để viết lại sổ Nam Tào.

Ưu đãi

Bạn có thể mua từng chương truyện

hoặc

Mua combo truyện tại đây để được hưởng các ưu đãi

Đánh giá

0
0
0
0
0
G

Khách

@guest

Đánh giá:
G

Khách

Viết bình luận của bạn...