Mùa xuân năm sau.
Kinh thành Đại Yên thay da đổi thịt. Sau "biến cố" đêm tuyết ấy, triều đình trải qua một cuộc thanh trừng lớn chưa từng có. Phe cánh của Tể tướng bị nhổ cỏ tận gốc, những kẻ chống đối Bách Lý Hàn đều biến mất không dấu vết. Hoàng đế cũ được tuyên bố mắc bệnh lạ, phải thoái vị để dưỡng bệnh tại Thâm Cung, nhường ngôi cho Nhiếp Chính Vương Bách Lý Hàn – người mang dòng máu hoàng tộc thất lạc năm xưa (một lý do hợp thức hóa hoàn hảo mà sử quan đã chép lại).
Hôm nay là ngày Đăng Cơ Đại Điển, cũng là ngày Lập Hậu.
Sở Lăng Huyên đứng trước gương đồng cao bằng người. Các cung nữ kính cẩn khoác lên người nàng bộ triều phục Hoàng hậu màu đỏ thẫm, thêu hình phượng hoàng lửa đang tung cánh bằng chỉ vàng ròng.
Nàng nhìn vào gương, người phụ nữ trong đó xa lạ nhưng đầy uy quyền. Không còn vẻ nhu mì, cam chịu của Sở Tài nhân ngày nào, cũng không còn sự e dè của Sở Tiệp dư. Đôi mắt nàng giờ đây sắc sảo, trầm tĩnh, chứa đựng sự lạnh lùng của một bậc mẫu nghi thiên hạ đã nếm trải đủ phong ba.
"Nương nương, giờ lành đã điểm."
Lăng Huyên mỉm cười nhạt, xoay người bước đi. Tà áo phượng bào dài quét đất, tạo nên tiếng sột soạt đầy ma lực.
Bên ngoài điện Thái Hòa, trăm quan văn võ quỳ rạp, không ai dám ngẩng đầu. Tiếng tù và rền vang, tiếng chuông trống chấn động tâm can.
Trên đỉnh chín mươi chín bậc thềm đá trắng, Bách Lý Hàn đang đứng đợi nàng. Hắn mặc long bào màu đen thêu rồng vàng – màu sắc tượng trưng cho nước và sự quyền uy tuyệt đối mà hắn ưa thích, thay vì màu vàng sáng truyền thống. Trông hắn như một ngọn núi hùng vĩ, che chở cả giang sơn.
Nhưng điều khiến người ta lạnh sống lưng nhất là sự hiện diện của một chiếc xe lăn ở bên cạnh ngai vàng. Trên đó là Phế đế, người đang ngồi xiêu vẹo, miệng méo xệch, đôi mắt mở trừng trừng nhìn cảnh tượng trước mắt nhưng không thể thốt nên lời. Bách Lý Hàn đã giữ lời hứa: để hắn sống và chứng kiến tất cả.
Lăng Huyên bắt đầu bước lên những bậc thang đầu tiên.
Gió xuân lồng lộng thổi tung mái tóc đen nhánh của nàng. Mỗi bước đi là một hồi ức lướt qua. Bước thứ nhất, nàng nhớ về đêm mưa ở Lãnh cung, khi bàn tay đẫm máu của hắn bóp cổ nàng. Bước thứ mười, nàng nhớ về ván cờ dưới hoa, nơi nàng đánh cược cả sinh mạng. Bước thứ năm mươi, nàng nhớ về những đêm ân ái cuồng loạn, sự chiếm hữu và ghen tuông điên dại. Và bước cuối cùng, nàng đứng đối diện với hắn – người đàn ông vừa là quỷ dữ, vừa là vị thần cứu rỗi cuộc đời nàng.
Bách Lý Hàn vươn tay ra. Lăng Huyên đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay to lớn, chai sần của hắn. Hắn siết chặt tay nàng, kéo nàng về phía mình, thì thầm chỉ đủ để hai người nghe thấy:
"Sợ không?"
Lăng Huyên ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt kiên định: "Có chàng ở đây, thiên hạ này có gì đáng sợ?"
Bách Lý Hàn cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp quảng trường. Hắn xoay người lại, nắm chặt tay nàng giơ lên cao trước mặt bá quan văn võ.
"Trẫm, Bách Lý Hàn, hôm nay đăng cơ. Sở thị Lăng Huyên, đức hạnh vẹn toàn, cùng Trẫm trải qua sinh tử, nay lập làm Hoàng hậu. Giang sơn này, Trẫm cùng nàng chung hưởng!"
"Hoàng thượng vạn tuế! Hoàng hậu nương nương thiên tuế!"
Tiếng tung hô vang dội như sấm rền. Lăng Huyên nhìn xuống biển người đang quỳ dưới chân mình. Cảm giác quyền lực thật say đắm, nhưng cũng thật cô độc. Tuy nhiên, khi nhìn sang người đàn ông bên cạnh, nàng biết mình không cô độc.
Nàng liếc nhìn Phế đế đang chảy nước mắt trong câm lặng trên xe lăn. Nàng nhẹ nhàng bước tới, cúi xuống thì thầm vào tai hắn câu cuối cùng: "Cảm ơn người đã từng sủng ái. Nhưng con bướm muốn bay cao, thì cái kén cũ phải bị phá hủy. Hãy nghỉ ngơi đi."
Đêm tân hôn của Đế - Hậu.
Không còn là sự lén lút ở phủ Nhiếp Chính Vương, cũng không phải là sự cưỡng đoạt vội vã. Đêm nay, Càn Thanh Cung rực rỡ nến hoa.
Bách Lý Hàn gỡ chiếc mũ phượng nặng trịch xuống cho nàng, để mái tóc đen xõa tung trên gối đỏ. Hắn nhìn nàng say đắm, ngón tay vuốt ve vết sẹo nhỏ mờ nhạt trên vai nàng – dấu tích của đêm Trung Thu năm ấy.
"Nàng hối hận không?" Hắn hỏi, giọng trầm ấm hiếm thấy.
"Hối hận vì điều gì?" Lăng Huyên vòng tay qua cổ hắn, kéo hắn xuống gần mình hơn.
"Vì đã cứu một con sói. Vì đã bước vào con đường không có lối về này."
Lăng Huyên mỉm cười, nụ cười quyến rũ đến mê hồn. Nàng chủ động hôn lên môi hắn, nụ hôn chứa đựng cả tình yêu và dục vọng đã được tôi luyện qua lửa đỏ.
"Nếu không cứu chàng, ta chỉ là một đóa hoa tàn úa trong Tây Uyển. Cứu chàng, ta mới được tái sinh. Hàn, chàng là đôi cánh của ta."
Bách Lý Hàn cúi đầu, hôn sâu lên môi nàng, nụ hôn triền miên như muốn hòa tan linh hồn hai người làm một.
"Và nàng là xương sườn của ta. Đời này kiếp này, Bách Lý Hàn ta có thể phụ cả thiên hạ, nhưng tuyệt đối không phụ nàng."
Ngọn nến đỏ cháy tí tách, chiếu rọi hai bóng hình quấn quýt lấy nhau trên long sàng. Bên ngoài cửa sổ, một con bướm đêm vừa phá kén chui ra, vỗ cánh bay vút lên bầu trời đầy sao, kiêu hãnh và tự do.
Sở Lăng Huyên đã chết trong đêm mưa gió ấy. Giờ đây, chỉ còn lại Sở Hoàng hậu – người phụ nữ duy nhất nắm giữ trái tim của Bạo quân, cùng hắn viết tiếp giai thoại về một triều đại "Thâm Cung Dục Nhiên" đầy rực rỡ và tàn khốc.





