Tòa nhà Trùng Khánh (Chungking Mansions), Tiêm Sa Chủy (Tsim Sha Tsui). 11:30 đêm.
Chiếc taxi dừng lại trước tòa nhà sừng sững, cũ kỹ và đầy tai tiếng. Bác tài quay xuống, đưa cho Thẩm Ly một tấm danh thiếp nhàu nhĩ: "Đại sư, tôi tên là Hoa. Nếu cô cần đi đâu, cứ gọi tôi. Tôi không lấy tiền của cô."
Thẩm Ly gật đầu nhận lấy, bước xuống xe. Mưa bão đã ngớt, nhưng không khí vẫn ẩm ướt và ngột ngạt. Trước mặt cô, Tòa nhà Trùng Khánh hiện lên như một con quái vật khổng lồ nuốt chửng ánh đèn neon. Đây là nơi được mệnh danh là "Liên Hợp Quốc thu nhỏ" của Hong Kong, nơi tập trung dân nhập cư, thương buôn đá quý chợ đen, những kẻ trốn nã và cả những linh hồn không siêu thoát.
Vừa bước vào sảnh tầng trệt, mùi cà ri nồng nặc, mùi nước hoa rẻ tiền và mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Đám cò mồi vây lấy cô, chào mời bằng đủ thứ tiếng: Anh, Quảng Đông, Hindi, Urdu.
"Phòng trọ giá rẻ không cô em?" "Đổi tiền không? Tỷ giá tốt nhất đây!" "Đồng hồ Rolex 'xịn' giảm giá 90% này!"
Thẩm Ly lướt qua họ như một bóng ma. Dưới con mắt Thiên Nhãn, cô thấy nơi này không chỉ hỗn loạn về con người mà còn rối loạn về từ trường. Phong thủy ở đây phạm vào thế "Ngũ Quỷ Vận Tài" nhưng lại bị bế tắc, tạo thành một cái lồng giam giữ âm khí. Những bóng đen lờ mờ lướt qua lại giữa dòng người sống, không ai xâm phạm ai, nhưng cũng chẳng ai được yên ổn.
Cô dừng lại trước một quầy lễ tân nhà nghỉ tồi tàn ở Block C, tầng 15. Chủ quán là một ông chú người Hong Kong béo phệ, đang gác chân lên bàn xem đua ngựa trên TV cũ.
"Còn phòng không?" Thẩm Ly gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ dính đầy dầu mỡ.
Ông chủ ngước lên, đôi mắt híp lại đánh giá cô gái xinh đẹp nhưng ướt như chuột lột trước mặt. "Còn. Phòng đơn 200 đô một đêm. Phòng đôi 400. Đặt cọc 500."
Thẩm Ly mở ví. Cô chỉ còn đúng 500 đô la. "Có phòng nào rẻ hơn không?"
Ông chủ nhếch mép cười đểu: "Rẻ hơn à? Có đấy. Phòng 1404 ở cuối hành lang. 50 đô một đêm, không cần đặt cọc. Nhưng mà..." Hắn hạ giọng, làm ra vẻ bí hiểm, "Ở đó máy lạnh hơi ồn, và thỉnh thoảng 'hàng xóm' hơi khó tính đấy."
Thẩm Ly nhìn xoáy vào mắt ông ta. Cô thấy một tia sợ hãi và gian xảo. Phòng 1404. Số 4 (Tứ) đồng âm với "Tử" (Chết).
"Tôi lấy phòng đó." Thẩm Ly đặt tờ 100 đô lên bàn. "Hai đêm."
Ông chủ sững người, rồi vội vàng vơ lấy tiền, ném cho cô một chiếc chìa khóa gỉ sét. "Đừng có chạy xuống lúc nửa đêm đòi trả phòng đấy nhé. Tiền vào túi rồi không trả lại đâu."
Thẩm Ly cầm chìa khóa, kéo vali đi về phía cuối hành lang tối tăm. Càng đi sâu vào trong, nhiệt độ càng giảm xuống. Những bóng đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy liên tục, phát ra tiếng xẹt xẹt như tiếng cười khúc khích.
Cánh cửa phòng 1404 hiện ra, sơn màu xanh lá cây đã bong tróc, dán đầy những lá bùa vàng cũ kỹ đã mờ mực.
Thẩm Ly không vội mở cửa. Cô đặt tay lên nắm cửa lạnh toát. Một luồng oán khí cực mạnh truyền vào lòng bàn tay cô, lạnh thấu xương tủy.
"Oán khí nặng thế này, xem ra chết không toàn thây," Thẩm Ly lầm bầm.
Cô tra chìa khóa, vặn mạnh. Cạch.
Căn phòng nhỏ xíu, chỉ khoảng 6 mét vuông, kê vừa một chiếc giường đơn và một cái tủ gỗ mục. Không có cửa sổ. Mùi hôi thối nồng nặc bốc lên – mùi của xác chuột chết lâu ngày, hay là mùi của thứ gì đó khác?
Thẩm Ly bước vào, đóng cửa lại.
Ngay lập tức, ngọn đèn trần vụt tắt. Bóng tối bao trùm.
"Hí hí hí..."
Một tiếng cười lanh lảnh vang lên từ góc phòng. Nhiệt độ giảm xuống âm độ. Hơi thở của Thẩm Ly hóa thành sương trắng.
Trên chiếc giường đơn, một bóng trắng từ từ hiện lên. Đó là một cô gái trẻ, mặc chiếc váy sườn xám màu đỏ thẫm kiểu thập niên 80, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đen ngòm không có tròng trắng, đang nhìn chằm chằm vào Thẩm Ly.
Trên cổ cô gái, một vết hằn tím bầm siết chặt. Và trên bụng, một lỗ thủng lớn đang rỉ máu đen tí tách xuống ga giường.
"Lại thêm một đứa nữa..." Con ma nữ cất tiếng, giọng nói như vọng về từ dưới giếng sâu. "Cô em xinh đẹp thế này, chết uổng lắm. Hay là... để chị mượn xác cô em đi chơi một chút nhé?"
Nó lao vút tới, móng vuốt đen sì sắc nhọn chộp thẳng vào cổ họng Thẩm Ly.
Nếu là người thường, họ đã chết ngất vì sợ hãi hoặc bị âm khí xâm nhập mà điên loạn. Nhưng Thẩm Ly không nhúc nhích.
Ngay khi móng vuốt con ma sắp chạm vào da thịt, Thẩm Ly rút từ trong túi áo ra một lá bài Tarot.
"Lá bài The Tower (Tòa Tháp) – Sụp đổ và Thanh tẩy!"
Cô quát nhẹ, kẹp lá bài giữa hai ngón tay, truyền một luồng linh lực vào đó. Lá bài bùng lên một ngọn lửa màu xanh lam, chắn ngang trước mặt con ma.
"Áaaaa!"
Con ma nữ hét lên đau đớn, bị ngọn lửa đẩy lùi lại, đập mạnh vào tường. Nó co rúm lại, nhìn Thẩm Ly với ánh mắt kinh hoàng.
"Cô... cô là thầy pháp?"
Thẩm Ly búng tay, ngọn lửa trên lá bài tắt ngấm. Cô kéo chiếc ghế gỗ duy nhất trong phòng ra, ngồi xuống một cách tao nhã như đang ngồi trên ngai vàng, chân vắt chéo.
"Ta không phải thầy pháp đi bắt ma dạo," Thẩm Ly nói, giọng lạnh lùng. "Ta chỉ là người thuê phòng. Cô làm ồn quá, ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của ta."
Con ma nữ nhận ra người trước mặt không dễ chọc. Nó thu lại vẻ hung dữ, trở về hình dáng một cô gái trẻ bình thường, nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn.
"Tôi... tôi là A Anh," con ma cúi đầu. "Đây là phòng của tôi. Tôi chết ở đây 10 năm trước."
"Bị người tình giết, sau đó giấu xác vào trong bức tường phía sau tủ gỗ kia, đúng không?" Thẩm Ly chỉ tay về phía bức tường loang lổ.
A Anh mở to mắt ngạc nhiên: "Sao... sao Đại sư biết?"
"Nhìn tướng mạo cô là biết phạm đào hoa sát. Nhìn căn phòng này, âm khí tụ lại ở bức tường đó nặng nhất," Thẩm Ly thản nhiên đáp. "Ông chủ nhà trọ biết chuyện này không?"
"Lão ta biết!" A Anh nghiến răng, oán khí lại bốc lên. "Lão ta biết gã đó giết tôi, nhưng vì tham tiền bịt miệng nên lão ta lờ đi, còn trát xi măng lấp xác tôi lại. Tôi hận! Tôi không thể siêu thoát được!"
"Vì vậy cô dọa chạy tất cả những người thuê phòng này?"
"Tôi không muốn ai ngủ trên cái giường ô uế này."
Thẩm Ly gật đầu. "Được rồi. Ta hiểu."
Cô đứng dậy, đi đến trước bức tường. Cô đặt tay lên đó, cảm nhận được bộ xương khô đang bị giam cầm bên trong.
"Ta có thể giúp cô đưa hài cốt ra ánh sáng, trừng trị kẻ ác," Thẩm Ly quay lại nhìn A Anh. "Nhưng ta không làm không công. Ta hiện tại đang rất nghèo, và ta cần một trợ thủ."
"Trợ thủ?" A Anh ngơ ngác.
"Tòa nhà Trùng Khánh này long xà hỗn tạp, tin tức là thứ đắt giá nhất," Thẩm Ly mỉm cười, một nụ cười đầy toan tính. "Cô là ma, cô có thể đi xuyên tường, nghe trộm mọi bí mật mà không ai hay biết. Làm tai mắt cho ta trong vòng một năm. Sau một năm, ta sẽ làm lễ siêu độ cho cô đầu thai vào nhà giàu sang phú quý. Chịu không?"
A Anh nhìn Thẩm Ly, rồi nhìn bức tường giam giữ mình suốt 10 năm. Cơ hội giải thoát đang ở ngay trước mắt. Hơn nữa, đi theo vị Đại sư này, cô cảm thấy một luồng khí chất đế vương khiến cô muốn quy phục.
A Anh quỳ xuống giữa không trung, dập đầu: "A Anh nguyện ý đi theo Đại sư! Xin Đại sư ban tên."
"Gọi ta là Thẩm tiểu thư là được," Thẩm Ly phất tay. "Bây giờ, dọn dẹp sạch sẽ âm khí trong phòng này đi. Ta muốn ngủ."
"Vâng!"
Chỉ trong nháy mắt, căn phòng trở nên ấm áp hơn hẳn. Mùi hôi thối biến mất, thay vào đó là một mùi hương trầm thoang thoảng (do A Anh dùng phép ảo ảnh tạo ra).
Sáng hôm sau.
Thẩm Ly bước xuống quầy lễ tân với thần sắc tươi tỉnh, bộ váy lụa đã được hong khô phẳng phiu.
Ông chủ nhà trọ đang uống trà, thấy cô đi xuống thì phun cả ngụm trà ra bàn. "Cô... cô còn sống à?"
"Sao lại không sống?" Thẩm Ly mỉm cười rạng rỡ. "Phòng rất thoáng mát, 'hàng xóm' cũng rất thân thiện. À đúng rồi ông chủ, bức tường sau tủ gỗ hình như bị nứt, rỉ nước ra đấy. Ông nên gọi thợ đến đập ra mà sửa, kẻo... cảnh sát đến kiểm tra phòng cháy chữa cháy thì phiền phức lắm."
Mặt ông chủ tái mét. Hắn hiểu ẩn ý trong lời nói của cô. Cô ta đã biết!
"Cô... cô muốn bao nhiêu?" Hắn run rẩy hỏi.
"Tôi không tống tiền," Thẩm Ly ghé sát tai hắn thì thầm. "Tôi chỉ muốn mở một quầy xem bói nhỏ ở sảnh tầng 1. Ông bảo kê cho tôi, không thu phí thuê chỗ. Thế nào?"
Ông chủ nuốt nước bọt, gật đầu lia lịa. Giữa việc bị lộ chuyện giấu xác (án tù chung thân) và việc cho mượn một góc sảnh, hắn đương nhiên biết chọn cái nào.
Thẩm Ly mỉm cười, bước ra khỏi cửa tòa nhà, đón ánh nắng ban mai rực rỡ của Hong Kong.
Phía sau cô, bóng ma A Anh cầm một chiếc ô đen che nắng cho cô, thì thầm: "Tiểu thư, hôm nay chúng ta săn con mồi nào?"
"Không cần săn," Thẩm Ly nhìn dòng người tấp nập qua lại. "Con mồi sẽ tự tìm đến."





