Đặc Khu Z. Khu Phố Cảng. 11:00 đêm.
Mưa ở Đặc Khu Z không giống bất kỳ nơi nào khác trên thế giới. Nó mang vị chua của axit, mùi khét của kim loại rỉ sét và cái lạnh thấu xương của sự tuyệt vọng. Những hạt mưa nặng hạt quất xuống mặt đường nhựa nứt nẻ, phản chiếu ánh đèn neon xanh đỏ nhấp nháy từ những biển hiệu quảng cáo đồi trụy, tạo nên một bức tranh ảo giác méo mó về một thành phố đã bị Thượng Đế bỏ quên.
Nằm lọt thỏm giữa những tòa nhà chọc trời đen ngòm và những con hẻm bốc mùi xú uế là quán bar "Old Town".
Bên ngoài, quán trông như một đống phế liệu với tấm biển hiệu chập chờn lúc sáng lúc tắt. Nhưng bên trong, nó là một thánh địa. Mùi thuốc lá rẻ tiền, mùi rượu whisky ngâm gỗ sồi và tiếng nhạc Jazz cổ điển phát ra từ chiếc máy hát đĩa than cũ kỹ tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với sự hỗn loạn đẫm máu ngoài kia.
Khải ngồi ở góc quầy bar quen thuộc, nơi ánh đèn vàng vọt ít chiếu tới nhất. Anh xoay xoay ly rượu trên tay, nhìn viên đá vuông vức đang tan dần trong chất lỏng màu hổ phách.
Anh là một người đàn ông có vẻ ngoài đánh lừa thị giác. Ở tuổi ba mươi lăm, khuôn mặt anh góc cạnh, hằn lên những nếp nhăn của sự mệt mỏi triền miên. Đôi mắt đen thẳm như vực sâu không đáy, phẳng lặng nhưng ẩn chứa những cơn sóng ngầm dữ dội. Anh mặc một chiếc áo khoác da màu nâu đã sờn vai, bàn tay phải đầy những vết chai sạn và vết sẹo nhỏ li ti – dấu tích của một thợ sửa xe, hoặc một kẻ chuyên sử dụng súng.
"Vẫn là Bourbon rẻ tiền sao, K?"
Lão Joe, chủ quán bar, đặt chai rượu xuống trước mặt Khải. Lão là một gã đàn ông to lớn, râu tóc bạc phơ, và đặc biệt là cánh tay trái đã bị cụt đến tận khuỷu – "món quà" từ cuộc chiến tranh biên giới mười năm trước.
"Nó giúp tôi ngủ ngon, Joe," Khải đáp, giọng khàn đặc như tiếng sỏi nghiến trên mặt đường. "Và nó rẻ."
"Cậu có thể uống loại tốt hơn mà. Tôi biết cậu giấu cả núi tiền dưới nệm," Joe cười khà khà, nhưng ánh mắt lão vẫn đảo quanh quán đầy cảnh giác. Đó là thói quen của những kẻ sống sót ở Đặc Khu Z.
Khải không trả lời. Anh nâng ly rượu lên, để chất lỏng cay nồng trôi xuống cổ họng, đốt cháy những ký ức đang chực chờ trỗi dậy. Ba năm. Đã ba năm kể từ khi cái tên "Bóng Ma" biến mất khỏi danh sách truy nã đỏ của Interpol. Ba năm anh chôn vùi quá khứ đẫm máu để trở thành một gã thợ máy vô danh.
RẦM!
Cánh cửa gỗ sồi dày cộp của quán bar bị một lực mạnh đạp tung, đập vào tường tạo nên tiếng động chói tai. Giai điệu du dương của bản nhạc Fly Me To The Moon bị cắt ngang đột ngột.
Một luồng gió lạnh buốt ùa vào, kèm theo đó là mười gã đàn ông bước vào quán. Chúng ướt sũng, nồng nặc mùi nước cống và sự hung hãn. Tên đi đầu là một gã khổng lồ, cao hơn hai mét, đầu trọc lóc xăm kín những ký tự cổ quái. Hắn mặc một chiếc áo ba lỗ khoe trọn cơ bắp cuồn cuộn và hình xăm một con bọ cạp đen sì trên cổ.
Hắn là "Bọ Cạp" – tay sai đắc lực nhất của băng đảng Rồng Đen, những kẻ cai trị thực sự của khu phố này.
"Joe Cụt!" Bọ Cạp gầm lên, giọng ồm ồm như tiếng sấm rền. Hắn bước tới bàn bi-a gần nhất, vung cây gậy bóng chày bọc sắt đập nát mặt đá hoa cương. "Tiền bảo kê tháng này đâu? Tao đã kiên nhẫn lắm rồi đấy!"
Khách khứa trong quán – đa phần là những kẻ nghiện ngập hoặc gái bán hoa hết thời – sợ hãi co rúm lại hoặc lén lút chuồn ra cửa sau.
Lão Joe thở dài, lau tay vào chiếc tạp dề bẩn thỉu. Lão bước ra khỏi quầy, đứng đối diện với Bọ Cạp. Dù chỉ còn một tay, lão vẫn đứng thẳng lưng.
"Tao đã nói với đại ca mày rồi, Bọ Cạp. Tháng này mưa axit kéo dài, khách khứa vắng vẻ. Cho tao khất ba ngày."
"Ba ngày?" Bọ Cạp cười khẩy, tiến lại gần, phả hơi thở nồng nặc mùi rượu vào mặt Joe. "Mày nghĩ Rồng Đen là ngân hàng à? Không có tiền thì trả bằng mạng. Hoặc..." Hắn liếc nhìn chai rượu quý hiếm trên kệ, "...đập nát cái chuồng lợn này cho tao!"
"Đập hết!" Đám đàn em hùa theo, bắt đầu lật tung bàn ghế, đập vỡ những chai rượu.
Một tên đàn em tóc đỏ, tay cầm con dao bấm sáng loáng, tiến về phía quầy bar. Hắn nhìn thấy Khải vẫn điềm nhiên ngồi uống rượu, không hề ngẩng đầu lên nhìn đại ca của hắn. Điều này khiến hắn ngứa mắt.
"Này thằng ăn mày!" Tên tóc đỏ gõ gõ mũi dao xuống mặt bàn ngay cạnh ly rượu của Khải. "Mày điếc à? Cút ra ngoài trước khi tao rạch nát mặt mày!"
Khải thở dài. Anh đặt ly rượu xuống thật nhẹ nhàng.
"Tao đang uống dở," Khải nói, giọng bình thản đến mức lạnh lùng. "Và tao ghét tiếng ồn."
"Mày chán sống rồi!" Tên tóc đỏ tức giận, vung dao đâm thẳng vào hống cổ Khải.
Thời gian như ngừng lại trong mắt Khải.
Trong tích tắc đó, anh không nhìn thấy con dao, anh nhìn thấy quỹ đạo chuyển động của cơ bắp, anh nghe thấy nhịp tim của kẻ thù.
Vút.
Khải nghiêng đầu nhẹ sang trái. Mũi dao cắm phập vào mặt bàn gỗ, cách cổ anh chỉ vài milimet.
Trước khi tên tóc đỏ kịp rút dao ra, Khải đã hành động. Tay trái anh chộp lấy cổ tay hắn, ngón cái ấn mạnh vào huyệt đạo. Tên côn đồ hét lên, bàn tay tê liệt buông con dao ra.
Khải chộp lấy con dao bằng tay phải, xoay ngược cán dao, đập mạnh vào thái dương đối thủ.
Bốp!
Tên tóc đỏ ngã gục xuống sàn như một bao cát, bất tỉnh nhân sự.
Cả quán bar im bặt. Tiếng ly vỡ cũng dừng lại. Bọ Cạp quay phắt lại, đôi mắt long lên sòng sọc.
"Mày là thằng chó nào?"
Khải đứng dậy, chỉnh lại cổ áo khoác da. Anh bước ra khỏi quầy bar, đứng chắn trước mặt lão Joe.
"Tao là người dọn dẹp," Khải đáp. "Và chúng mày là rác."ùi
"Giết nó!" Bọ Cạp gào lên điên cuồng.
Chín tên côn đồ còn lại rút vũ khí – mã tấu, gậy sắt, xích cam – lao vào Khải như một bầy linh cẩu đói khát.
Cuộc chiến nổ ra không cân sức, nhưng không phải theo cách mà bọn chúng nghĩ.
Khải không đánh nhau. Anh đang khiêu vũ với tử thần.
Anh né một cú chém ngang đầu, luồn ra sau lưng kẻ địch, dùng chính cơ thể hắn làm lá chắn cho cú đạp của tên thứ ba. Tiếng xương sườn gãy vụn vang lên khô khốc.
Anh tước lấy một sợi xích sắt, quật mạnh vào chân trụ của tên to con nhất, khiến hắn mất thăng bằng ngã xuống, rồi bồi thêm một cú đá xoay vào mặt.
Mọi đòn thế của Khải đều nhắm vào những điểm yếu chí mạng: yết hầu, khớp gối, thái dương, chấn thủy. Không có động tác thừa. Tàn nhẫn. Chính xác. Hiệu quả tuyệt đối.
Chỉ trong vòng hai phút, quán bar la liệt những thân thể rên rỉ đau đớn.
Chỉ còn lại Bọ Cạp.
Hắn run rẩy lùi lại phía sau, tay móc khẩu súng ngắn Desert Eagle mạ vàng từ thắt lưng ra.
"Mày... mày không phải người thường..." Bọ Cạp lắp bắp, chĩa súng vào đầu Khải. "Chết đi!"
Đoàng!
Tiếng súng nổ vang rền trong không gian chật hẹp.
Nhưng Khải không ngã.
Ngay khoảnh khắc Bọ Cạp siết cò, Khải đã trượt người trên sàn nhà đầy mảnh kính vỡ, áp sát vào chân hắn. Anh tung một cú đấm móc từ dưới lên, trúng ngay vào cổ tay cầm súng của Bọ Cạp, khiến viên đạn bay trệch lên trần nhà.
Khải đứng bật dậy, khóa tay Bọ Cạp ra sau lưng, đồng thời đá mạnh vào khoeo chân khiến hắn quỳ sụp xuống. Anh giật lấy khẩu súng, tháo băng đạn, rồi dí nòng súng rỗng vào trán Bọ Cạp.
"Biến khỏi đây," Khải thì thầm, giọng nói như vọng về từ địa ngục. "Và nói với Rồng Đen, quán này có chủ rồi. Lần sau quay lại, tao sẽ không nương tay đâu."
Bọ Cạp, kẻ từng gieo rắc nỗi kinh hoàng cho cả khu phố, giờ đây mặt cắt không còn giọt máu. Hắn gật đầu lia lịa, rồi cùng đám tàn quân dìu nhau chạy bán sống bán chết ra khỏi cửa.
Không gian trở lại yên tĩnh. Chỉ còn tiếng kim đĩa than chạy rè rè trên máy hát.
Lão Joe nhìn bãi chiến trường, rồi nhìn Khải. Lão lắc đầu, rót một ly rượu mới.
"Cậu vừa gây chiến với cả thế giới ngầm ở đây đấy, K. Rồng Đen sẽ không bỏ qua đâu."
"Tôi biết," Khải uống cạn ly rượu. "Nhưng tôi cũng chán cái cảnh giả làm thợ sửa xe rồi."
Đột nhiên, một tiếng vỗ tay chậm rãi vang lên từ góc tối nhất của quán bar.
"Đặc sắc. Rất đặc sắc."
Một người phụ nữ bước ra từ bóng tối. Cô ta hoàn toàn lạc lõng ở nơi này. Bộ vest trắng tinh khôi cắt may thủ công ôm sát lấy cơ thể quyến rũ, mái tóc bạch kim cắt ngắn cá tính, và đôi giày cao gót đỏ rực gõ nhịp nhàng trên sàn nhà bẩn thỉu.
Khải nheo mắt. Anh không hề cảm nhận được sự hiện diện của cô ta cho đến khi cô ta lên tiếng. Một cao thủ.
"Cô là ai?"
"Tôi là Elena," người phụ nữ mỉm cười, đặt một chiếc vali kim loại lên bàn bi-a vỡ nát. "Và tôi đến để mua lại kỹ năng 'dọn dẹp' của anh, Bóng Ma."
Khải khựng lại. Cái tên "Bóng Ma" đã chết ba năm trước.
"Tôi đã giải nghệ."
"Không ai thực sự giải nghệ cả, K. Nhất là khi quá khứ vẫn còn ám ảnh anh," Elena mở chiếc vali.
Bên trong không phải vũ khí, mà là những cọc tiền USD mới cứng xếp chồng lên nhau, và một tấm ảnh kẹp ở giữa.
Trong ảnh là một cô bé khoảng mười tuổi, có mái tóc đen dài và đôi mắt to tròn, đang ôm một con gấu bông rách nát. Nhưng điều khiến Khải sững sờ là ánh mắt của cô bé. Nó buồn bã, tuyệt vọng và... giống hệt ánh mắt của em gái anh trước khi chết trong vòng tay anh nhiều năm về trước.
"Tên cô bé là Luna," Elena nói, giọng trở nên nghiêm túc. "Cô bé đang bị giam giữ tại tầng hầm B3 của Tòa tháp Olympus – trụ sở của tập đoàn dược phẩm lớn nhất thế giới, nằm ngay trung tâm Đặc Khu Z."
"Tại sao lại là cô bé này?"
"Bởi vì Luna là 'Bệnh nhân số 0' nhưng cũng là 'Thuốc giải'. Trong máu cô bé có kháng thể duy nhất chống lại virus 'Tử Thần' mà Olympus sắp phát tán để trục lợi. Chúng định mổ xẻ cô bé vào sáng mai để nhân bản virus."
Khải nhìn tấm ảnh, rồi nhìn vào mắt Elena.
"Nhiệm vụ của tôi?"
"Đột nhập vào Olympus. Đưa Luna ra ngoài an toàn và hộ tống đến Cảng số 4 trước bình minh. Ở đó sẽ có tàu ngầm đưa hai người đến Thụy Sĩ."
Elena đẩy một tấm thẻ đen về phía anh.
"Trong vali là 2 triệu đô la tiền mặt đặt cọc. Sau khi hoàn thành, anh sẽ nhận thêm 8 triệu nữa. Và quan trọng nhất... một danh tính mới, hoàn toàn sạch sẽ, cùng sự bảo hộ trọn đời tại Châu Âu. Anh có thể sống cuộc đời bình thường mà anh luôn khao khát."
Khải cầm tấm ảnh lên. Ngón tay anh miết nhẹ lên khuôn mặt cô bé. Cứu một đứa trẻ không thể xóa sạch tội lỗi của anh, nhưng ít nhất, nó có thể giúp anh ngủ ngon hơn một chút.
Anh rút chiếc bật lửa Zippo cũ kỹ, châm lửa đốt tấm ảnh. Ngọn lửa bùng lên, soi sáng gương mặt đầy sẹo và quyết tâm của anh.
"Mấy giờ?"
"12 giờ đêm nay. Cổng an ninh phía Tây sẽ bị vô hiệu hóa trong đúng 3 phút. Anh có 24 giờ để đưa cô bé rời khỏi cái lồng này. Nhưng hãy nhớ, ngay khi anh chạm vào cô bé, cả thành phố này sẽ săn lùng anh. Cảnh sát, Rồng Đen, lính đánh thuê của Olympus... tất cả sẽ muốn đầu anh."
Khải kiểm tra lại khẩu Beretta, lên đạn cái cạch.
"24 giờ," Khải nói, giọng lạnh băng. "Bảo tàu ngầm chờ sẵn đi."
Anh quay lưng bước ra khỏi quán bar, lao vào màn mưa axit và bóng tối.
Người thợ sửa xe đã biến mất. "Bóng Ma" đã trở lại. Và đêm nay, Đặc Khu Z sẽ nhuộm màu đỏ của máu.





