Thuật Toán Của Người Thợ Đồng Hồ
Thuật Toán Của Người Thợ Đồng Hồ

Thuật Toán Của Người Thợ Đồng Hồ

Tác GiảFilip Dinh
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương8 Chương

Tóm Tắt

Người ta thường nói rằng trong kỷ nguyên số, không có gì thực sự mất đi—chúng chỉ bị xóa bỏ. Nhưng trong những góc khuất ngập tràn ánh đèn neon của London, vẫn tồn tại những bí mật kiên quyết chối từ việc bị số hóa. Đêm nay, thuật toán hoàn hảo của thành phố đã thất bại. Một người đàn ông từng kiến tạo nên tương lai giờ đây nằm chết lạnh lẽo, tay nắm chặt một di vật của quá khứ: một chiếc đồng hồ cơ khí đang đập nhịp tim của riêng nó. Nó không đếm ngược đến nửa đêm; nó đang đếm vượt qua khoảnh khắc đó. Giữa một thế giới được cai trị bởi những con số 0 và 1, một bóng ma đã trở lại để đòi lại những khoảng trống nằm ở giữa. Đồng hồ đếm ngược đến Giờ Số Không đã bắt đầu, và đối với Thám tử Silas Vance, câu hỏi không phải là ai đã giết Kẻ Kiến Trúc... mà là rốt cuộc, bây giờ là mấy giờ?

Chương 1

Chương 1

Giờ Số Không

Cơn mưa ở London không gột rửa sạch những tội lỗi của thành phố này; nó chỉ đơn thuần tưới tắm cho chúng, khiến chúng nảy nở như những đám mốc đen len lỏi trong các khe nứt của những con đường lát đá. Thám tử Silas Vance đứng dưới ánh đèn halogen chập chờn của bến cảng South Bank, chiếc áo khoác măng-tô của ông sũng nước, cổ áo dựng đứng để chống lại cơn gió buốt giá.

"Một cú giết gọn gàng, Silas. Quá gọn gàng," Trung sĩ Miller nói, giọng anh ta hơi run rẩy—không phải vì lạnh, mà vì thứ đang nằm trước mặt họ.

Silas bước lại gần cái xác. Nạn nhân được xác định là Julian Thorne, một kiến trúc sư phần mềm nổi tiếng, người được biết đến với việc thiết kế các hệ thống an ninh ngân hàng tự động của thành phố. Thorne ngồi trên một chiếc ghế đá công viên lẻ loi hướng mặt ra sông Thames, đôi mắt mở to, nhìn chòng chọc vào dòng nước tối tăm đang cuộn xoáy mà không hề có tiêu cự. Không có vết máu trên quần áo, không có dấu hiệu giằng co, và không có hung khí.

Nhưng chính thứ nằm trong tay nạn nhân mới là điều thu hút sự chú ý của Silas.

Nằm gọn một cách tinh tế trong lòng bàn tay mở rộng của Thorne là một chiếc đồng hồ cơ khí cổ điển đầy phức tạp. Nó không phải là một chiếc đồng hồ bỏ túi tiêu chuẩn; nó là một quả cầu bằng đồng, được cấu tạo từ các bánh răng lồng vào nhau và lộ thiên hoàn toàn trước không khí. Nó phát ra tiếng vo ve nhè nhẹ, một nhịp tim cơ học đều đặn dường như trở nên chói tai giữa sự im lặng của hiện trường vụ án.

"Thời gian tử vong?" Silas hỏi, ngồi xổm xuống để quan sát thiết bị mà không chạm vào nó.

"Bác sĩ pháp y nói khoảng hai giờ trước. Tầm nửa đêm," Miller trả lời, kiểm tra lại ghi chép của mình.

Silas nheo mắt. Các bánh răng trên quả cầu đồng đang chuyển động, nhưng các kim trên mặt đồng hồ nhỏ xíu gắn trong cơ chế đó lại đứng im. Chúng không chỉ vào nửa đêm. Chúng chỉ vào 00:00:01. Một giây sau nửa đêm.

"Hắn không chết vì nguyên nhân tự nhiên đâu, Miller. Nhìn vào cổ hắn xem."

Silas chỉ ngón tay đeo găng vào một vết kim châm nhỏ xíu, gần như vi mô ngay trên động mạch cảnh. Nó chính xác, như một vết cắt phẫu thuật.

"Một cây kim ư?" Miller hỏi.

"Hoặc là một cơ chế máy móc," Silas lầm bầm. "Cho cái đồng hồ vào túi vật chứng. Cẩn thận đấy. Nếu thứ đó ngừng tích tắc, tôi có cảm giác chúng ta sẽ mất đi manh mối duy nhất."

Khi đội pháp chứng tiến vào, Silas bước ra xa khỏi chiếc ghế, châm một điếu thuốc bất chấp mưa phùn. Ông nhìn về phía đường chân trời London. Thorne là người xây dựng những pháo đài kỹ thuật số, vậy mà hắn lại được tìm thấy đã chết khi đang cầm một di vật của thế kỷ 19. Sự đối lập này khiến Silas bứt rứt. Nó giống như một thông điệp.

Trở lại Scotland Yard, không khí vô cùng căng thẳng. Cảnh sát trưởng, Giám đốc Halloway, đã đi đi lại lại trong văn phòng của Silas.

"Thị trưởng đang phả hơi nóng vào gáy tôi đây, Vance. Thorne là 'cậu bé vàng' của Hội nghị Thượng đỉnh Công nghệ vào tuần tới. Chúng ta có nghi phạm nào chưa?"

"Chúng ta có một cái đồng hồ," Silas nói một cách khô khan, thả người xuống ghế. "Và một phương thức gây án rất cụ thể. Thorne bị tiêm một loại chất độc thần kinh. Tác dụng nhanh. Đầu tiên là tê liệt, sau đó là ngừng tim. Hắn ta đã ngồi đó và nhìn chính mình chết dần."

"Ai có quyền tiếp cận loại chất độc đó?"

"Đó là câu hỏi lớn," Silas đáp. Ông cầm túi vật chứng chứa quả cầu đồng lên. "Nhưng thứ này... thứ này là câu trả lời."

Ông mang chiếc đồng hồ đến phòng thí nghiệm kỹ thuật, đưa cho Elsie, một cô gái trẻ hiểu về máy móc hơn là con người. Cô đặt thiết bị dưới kính hiển vi.

"Nó đẹp quá," Elsie thì thầm. "Thiết kế thế kỷ 18, nhưng vật liệu... Silas, đây là hợp kim titan. Đây không phải đồ cổ. Nó là một bản sao hiện đại được làm giả cổ."

"Cô mở nó ra được không?"

"Được," cô nói, chỉnh lại kính mắt. "Nhưng nhìn vào đây này." Cô chỉ vào một vết khắc nhỏ xíu trên bánh răng chính. Nó nhỏ đến mức mắt thường không thể thấy được.

Trên màn hình, độ phóng đại làm lộ ra một chuỗi số: 01010111.

"Hệ nhị phân," Silas ghi nhận.

"Chờ đã," Elsie nói, những ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. "Nó dịch ra là chữ cái 'W'. Nhưng nhìn sâu hơn nữa. Tỷ lệ truyền động của bánh răng... chúng không phải là tỷ lệ đo thời gian tiêu chuẩn. Nếu tôi chạy mô phỏng chuỗi bánh răng này, nó hoạt động giống như một chìa khóa mã hóa vật lý."

"Nghĩa là sao?"

"Nghĩa là chiếc đồng hồ này không chỉ để xem giờ. Nó là một mật khẩu vật lý. Nếu chú xoay kim đến một giờ cụ thể, nó sẽ mở khóa thứ gì đó bên trong."

Silas cảm thấy ớn lạnh. "Thorne được tìm thấy với kim đồng hồ chỉ một giây sau nửa đêm. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta chỉnh nó về giờ đó?"

Elsie ngập ngừng. "Cháu không biết. Nhưng cháu tìm thấy thứ khác. Có một dấu triện của người chế tác bên trong lớp vỏ. Đó là một biểu tượng."

Cô chiếu hình ảnh lên tường. Đó là một chiếc đồng hồ cát, nhưng cát đang chảy ngược lên trên, bất chấp trọng lực.

Máu trong người Silas đông cứng lại. Ông biết biểu tượng đó. Mười năm trước, một kẻ đánh bom hàng loạt có biệt danh 'The Clockmaker' (Kẻ Thợ Đồng Hồ) đã khủng bố London, gắn thuốc nổ vào các bộ hẹn giờ cơ khí phức tạp. Silas chính là người đã bắt hắn, hoặc ông nghĩ là như vậy. The Clockmaker đã chết trong tù ba năm trước.

"Điều đó là không thể," Silas thì thầm.

"Cái gì không thể?" Elsie hỏi.

"Biểu tượng đó thuộc về một kẻ đã chết."

Đột nhiên, đèn trong phòng thí nghiệm chập chờn. Các màn hình máy tính xung quanh họ vụt tắt đen ngòm, sau đó chớp đỏ liên hồi. Một dòng chữ duy nhất xuất hiện trên mọi màn hình trong phòng, cuộn chạy không ngừng.

TÍCH TẮC, THÁM TỬ. THỜI GIAN LÀ MỘT VÒNG LẶP.

Silas vớ lấy điện thoại để gọi cho Halloway, nhưng đường dây đã chết. Đồng hồ kỹ thuật số trên tường bắt đầu chạy ngược một cách điên cuồng.

"Là virus," Elsie hét lên, cố gắng ngắt kết nối máy chủ. "Nó đang vượt qua tường lửa!"

"Không phải virus đâu," Silas nói, nhìn chằm chằm vào quả cầu đồng trên bàn. Các bánh răng đang quay nhanh hơn, tiếng vo ve chuyển thành tiếng rít chói tai. "Đó là lời cảnh tỉnh."

Ông chộp lấy chiếc đồng hồ và hét lớn, "Elsie, chạy đi! Ngay!"

Ông không đợi cô tranh luận. Ông kéo cô ra khỏi phòng thí nghiệm ngay khi hệ thống phun nước cứu hỏa phát nổ, không phải bằng nước, mà bằng những tia lửa điện khi lưới điện của tòa nhà bị tăng áp và quá tải.

Ngoài hành lang, vừa lấy lại hơi thở, Silas nhìn vào quả cầu đồng trong tay. Các kim đồng hồ đã di chuyển. Bây giờ chúng chỉ 00:00:02.

Trò chơi đã bắt đầu. The Clockmaker hoặc đã đội mồ sống dậy, hoặc ai đó đã thừa kế xưởng chế tác của hắn. Và Julian Thorne chỉ là giây đầu tiên của một ngày dài đen tối. Silas nhận ra rằng trong một thế giới được cai trị bởi những con số 0 và 1, ông đang chiến đấu với một kẻ thù làm chủ những khoảng trống ở giữa chúng.

Ông bỏ chiếc đồng hồ vào túi. Ông cần đến nơi duy nhất mà thế giới cũ vẫn còn tồn tại. Ông cần đến Nhà thương điên Blackwood, nơi The Clockmaker đã chết, và tận mắt nhìn thấy phòng giam đó. Bởi vì những hồn ma không thể chế tạo ra những chiếc đồng hồ bằng titan.

Khi ông bước ra khỏi Scotland Yard vào màn mưa xối xả, điện thoại của ông rung lên. Đó là một tin nhắn từ số lạ.

Mày có thích món quà không, Silas? Còn 7 chương nữa.

Silas ngước nhìn tháp Big Ben phía xa. Khuôn mặt của chiếc đồng hồ dường như đang chế nhạo ông. Ông không còn chỉ là một thám tử nữa; ông là một người chơi trong một trò chơi mà đơn vị tiền tệ duy nhất là thời gian, và ông thì đang cạn kiệt nó.

Thuật Toán Của Người Thợ Đồng HồTrang 1

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!