Bảo tàng Mỹ thuật Thành phố. 1:30 sáng.
Bảo tàng về đêm trông như một lăng tẩm khổng lồ. Những bức tượng thạch cao ngoài sân vườn đứng im lìm dưới mưa như những lính canh câm lặng. Nam Phong bắn nát ổ khóa cổng phụ, cùng Tuệ Lâm lao vào trong bóng tối.
Họ không lên các tầng trưng bày phía trên. Nam Phong đi thẳng về phía cầu thang dẫn xuống tầng hầm – khu vực "Cấm phận sự".
Cánh cửa sắt nặng nề dẫn xuống hầm mở hé, như một lời mời gọi đầy thách thức. Mùi ẩm mốc đặc trưng của giấy cũ, toan vẽ và dung môi hóa học xộc lên nồng nặc, nhưng lần này, nó trộn lẫn với một mùi hương khác: Mùi hoa ly. Mùi hương mà Lan Chi yêu thích, nhưng giờ đây lại mang hơi thở của tử thần.
"Tầng hầm này được xây dựng từ thời Pháp," Nam Phong nói khẽ, ánh đèn pin quét qua những bức tường gạch loang lổ vết rêu. "Nó có hệ thống thông gió riêng biệt và cách âm hoàn hảo. Một nơi lý tưởng để... sáng tác."
Họ đi sâu vào bên trong. Tầng hầm rộng lớn được chia thành nhiều khoang, chứa đầy những giá tranh phủ vải trắng. Chúng trông như những hồn ma đang đứng xếp hàng chờ đợi.
Đi được khoảng 50 mét, Nam Phong giơ tay ra hiệu dừng lại.
Ở cuối hành lang tăm tối, một luồng ánh sáng vàng ấm áp hắt ra từ một căn phòng lớn. Tiếng nhạc cổ điển lại vang lên. Lần này là bản Moonlight Sonata (Bản Sonate Ánh Trăng) của Beethoven – giai điệu buồn bã và day dứt đến xé lòng.
Nam Phong tắt đèn pin, rút súng, áp sát vào cửa. Anh nhìn vào trong, và tim anh như ngừng đập.
Đó không phải là một kho chứa đồ. Đó là một xưởng vẽ hoàn hảo.
Sàn nhà được lát gỗ sồi sạch bóng. Bốn bức tường treo đầy những bức tranh... của Lan Chi. Những bức tranh mà anh tưởng đã thất lạc, những bức phác thảo cô chưa từng công bố, tất cả đều ở đây, được đóng khung trang trọng.
Và ở chính giữa căn phòng, dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ, là Lan Chi.
Cô ấy ngồi trên một chiếc ghế nhung đỏ, mặc chiếc váy lụa trắng tinh khôi – chiếc váy cô định mặc trong ngày cưới của họ. Mái tóc dài đen nhánh xõa xuống vai. Cô ấy đẹp như một nữ thần.
Nhưng cô ấy không cử động.
"Lan Chi!" Nam Phong không kìm được, lao vào phòng.
"Phong! Khoan đã!" Tuệ Lâm hét lên cảnh báo, nhưng đã muộn.
Cạch.
Chân Nam Phong vừa chạm vào sàn gỗ của căn phòng, một tiếng động cơ khí vang lên. Cánh cửa sắt phía sau lưng họ đóng sầm lại, khóa chặt.
Lan Chi từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt cô đờ đẫn, vô hồn, đồng tử giãn to. Cô nhìn Nam Phong nhưng dường như không nhận ra anh.
"Cô ấy bị tiêm thuốc," Tuệ Lâm chạy lại gần kiểm tra, nhưng cô khựng lại ngay lập tức.
Lan Chi không chỉ ngồi đó. Cô ấy là một phần của cái bẫy.
Hai cổ tay trắng ngần của Lan Chi bị khóa chặt vào tay ghế bằng còng số 8 bọc nhung. Nhưng điều đáng sợ nhất là hệ thống truyền dịch đang cắm vào cánh tay trái của cô. Ống dẫn nối từ một bình thủy tinh lớn treo trên cao, chứa đầy một dung dịch màu đỏ sẫm – Nhựa cây Máu Rồng pha lẫn chất bảo quản xác ướp.
Van của bình truyền dịch đang đóng. Nhưng nó được kết nối với một bộ kích hoạt đặt ngay dưới chân ghế.
Và trên đùi Lan Chi, đặt một bức tranh toan trắng tinh khôi. Trên tay phải của cô, một con dao mổ sắc lẹm được buộc chặt vào ngón tay bằng băng dính, mũi dao chĩa thẳng vào cổ tay trái của chính cô.
"Chào mừng đến với buổi triển lãm chính, Nam Phong."
Giọng nói của tên Họa Sĩ vang lên từ hệ thống loa âm tường. Lần này, giọng hắn không còn qua máy biến âm. Đó là một giọng nam trung, lịch thiệp, nhẹ nhàng, nhưng khiến người nghe lạnh toát sống lưng.
Nam Phong nhìn quanh quất, súng chĩa loạn xạ. "Mày ở đâu? Thả cô ấy ra!"
"Tôi đang ở rất gần, cũng đang ở rất xa," hắn cười khẽ. "Hãy nhìn tác phẩm của tôi đi. 'Nàng Thơ Ngủ Trong Rừng'. Đẹp chứ? Ba năm qua, tôi đã chăm sóc cô ấy, nuôi dưỡng cô ấy, giữ cho vẻ đẹp của cô ấy không bị thời gian và... sự tầm thường của anh làm vấy bẩn."
"Mày là một thằng bệnh hoạn!" Nam Phong gầm lên, tiến về phía Lan Chi.
"Đừng bước thêm bước nữa!" Giọng hắn đanh lại. "Hãy nhìn xuống sàn nhà."
Nam Phong cúi xuống. Sàn nhà xung quanh ghế của Lan Chi là một bàn cân áp suất cực nhạy.
"Cơ chế rất đơn giản, thưa ngài thám tử tài ba. Nếu anh bước vào vòng tròn bán kính 2 mét quanh cô ấy, trọng lượng của anh sẽ kích hoạt bàn cân. Con dao trên tay phải cô ấy sẽ tự động cắt đứt động mạch cổ tay trái. Và bình dung dịch 'Máu Rồng' kia sẽ bơm thẳng vào tim cô ấy, thay thế máu người bằng nhựa cây vĩnh cửu. Cô ấy sẽ trở thành bức tượng đẹp nhất của tôi chỉ trong vòng 3 phút."
Nam Phong chết điếng. Anh đứng chôn chân tại chỗ, cách người mình yêu chỉ vài bước chân, nhưng khoảng cách đó giờ đây là ranh giới sinh tử.
"Tại sao?" Nam Phong hỏi, giọng vỡ vụn. "Tại sao mày làm thế này?"
"Vì anh," hắn đáp. "Lan Chi là một thiên tài. Nhưng khi yêu anh, tranh của cô ấy trở nên yếu đuối. Cô ấy vẽ hoa, vẽ nắng, vẽ hạnh phúc... Thật tẻ nhạt! Nỗi đau mới là cội nguồn của nghệ thuật đỉnh cao. Tôi đã đưa cô ấy đi, cho cô ấy thấy địa ngục, để cô ấy vẽ được những kiệt tác."
Một tấm màn che ở góc phòng từ từ kéo lên. Đằng sau đó là một bức tranh sơn dầu khổng lồ.
Bức tranh vẽ cảnh một người đàn ông đang quỳ gối khóc lóc trong mưa, xung quanh là những xác chết. Người đàn ông đó chính là Nam Phong. Bức tranh toát lên sự tuyệt vọng và đau đớn đến cùng cực. Nét vẽ điên cuồng, màu sắc u tối.
"Đó là bức tranh cô ấy vẽ trong thời gian ở bên tôi," Họa Sĩ nói đầy tự hào. "Opus 4: Chân Dung Của Kẻ Sống Sót. Nhưng nó vẫn thiếu một chút gì đó. Nó thiếu... linh hồn."
"Mày muốn gì?" Nam Phong buông thõng tay, súng rơi xuống đất. "Tao sẽ làm bất cứ điều gì. Thả cô ấy ra."
"Một sự đổi chác công bằng," giọng hắn trở nên phấn khích. "Để cứu 'Nàng Thơ', 'Nhà Phê Bình' phải hy sinh. Trên cái bàn bên phải anh, có một ly rượu và một khẩu súng lục chỉ có một viên đạn."
Nam Phong nhìn sang. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ là một ly rượu vang đỏ và khẩu súng ổ xoay của chính anh (loại cũ).
"Trong ly rượu là thuốc giải cho chất độc đang làm tê liệt Lan Chi. Nếu cô ấy uống nó trong vòng 5 phút nữa, cô ấy sẽ sống. Nhưng để lấy được ly rượu đó mà không kích hoạt bẫy, anh phải làm cho trọng lượng của mình biến mất khỏi thế gian này."
"Nói cách khác," hắn thì thầm, "Anh phải chết."
Tuệ Lâm nắm chặt tay Nam Phong. "Đừng nghe hắn, Phong! Chắc chắn phải có cách khác! Em có thể vô hiệu hóa cảm biến..."
"Không kịp đâu," Nam Phong nhìn đồng hồ đếm ngược trên tường. Chỉ còn 4 phút 30 giây.
Anh nhìn Lan Chi. Cô ấy vẫn ngồi đó, mong manh như một con búp bê sứ sắp vỡ. Đôi mắt cô ấy khẽ chớp, một giọt nước mắt lăn dài. Cô ấy đang nghe thấy tất cả. Cô ấy đang cố gắng lắc đầu, cầu xin anh đừng làm điều dại dột.
"Phong..." Tuệ Lâm khóc nấc lên.
Nam Phong quay sang nhìn Tuệ Lâm, mỉm cười buồn bã. "Tuệ Lâm, cảm ơn em đã đi cùng tôi đến tận đây. Hãy hứa với tôi, đưa cô ấy ra ngoài an toàn."
Anh cầm lấy khẩu súng trên bàn. Mở ổ đạn ra kiểm tra. Đúng là chỉ có một viên.
"Sự lựa chọn của một quý ông," tên Họa Sĩ cười khanh khách. "Hãy để tiếng súng của anh là nốt nhạc kết thúc cho bản giao hưởng này."
Nam Phong chĩa súng vào thái dương mình.
"Lan Chi," anh thì thầm, nhìn thẳng vào mắt cô. "Anh xin lỗi vì đã đến muộn. Anh yêu em."
Lan Chi cố gắng ú ớ, nước mắt tuôn rơi như mưa.
Nam Phong nhắm mắt lại. Ngón tay anh siết cò.
ĐOÀNG!
Tiếng súng nổ vang rền trong căn hầm kín. Máu bắn tung tóe lên bức tranh "Chân Dung Của Kẻ Sống Sót".
Nhưng Nam Phong không ngã xuống.
Viên đạn không xuyên qua đầu anh. Anh đã bắn vào một vị trí khác.
Anh bắn nát bộ điều khiển cảm biến dưới chân ghế Lan Chi.
Trong tích tắc đó, Nam Phong lao người về phía trước, dùng thân mình che chắn cho Lan Chi khi hệ thống bẫy bị chập mạch phát nổ.
Rầm! Xẹt!
Bình dung dịch "Máu Rồng" vỡ tan, chất lỏng đỏ sẫm đổ ập xuống người hai người. Con dao trên tay Lan Chi bật ra, sượt qua vai Nam Phong, tạo thành một vết chém sâu hoắm.
"Tuệ Lâm! Lấy thuốc giải!" Nam Phong gào lên trong đau đớn, ôm chặt lấy Lan Chi đang run lẩy bẩy.
Tuệ Lâm lao đến, chộp lấy ly rượu, đổ vào miệng Lan Chi.
Cùng lúc đó, một cánh cửa bí mật phía sau bức tranh khổng lồ mở ra. Tiếng vỗ tay vang lên.
Một người đàn ông bước ra. Hắn mặc bộ đồ trắng toàn thân, sạch sẽ không tì vết, đeo một chiếc mặt nạ phòng độc được vẽ hình nụ cười chú hề.
"Khá lắm, Nam Phong. Khá lắm. Anh đã phá luật. Nhưng..." Hắn giơ lên một chiếc điều khiển từ xa. "Anh nghĩ tôi chỉ có một cái bẫy thôi sao?"
Cả căn hầm bắt đầu rung chuyển. Mùi khí gas rò rỉ xộc lên nồng nặc.
"Opus 5: Hỏa Thiêu Phượng Hoàng. Hãy cùng nhau cháy sáng nào!"
Hắn bấm nút và bỏ chạy vào đường hầm bí mật.
Ngọn lửa bùng lên từ bốn góc phòng.





