Sự Im Lặng Chết Chóc
Sự Im Lặng Chết Chóc

Sự Im Lặng Chết Chóc

Tác GiảQuoc Phuc
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương7 Chương

Tóm Tắt

Một thi thể được tìm thấy ở tầng 40, chết đuối giữa một căn phòng hoàn toàn khô ráo. Một cơn mưa mang vị mặn chát của những nấm mồ cổ xưa. Đối với Elias Thorne, một thám tử tư sống cùng tiếng nhiễu sóng của những linh hồn, đây không chỉ là một vụ án mạng—đây là một vết nứt. London đang bị săn đuổi. Đại dương không còn chịu nằm yên trong bờ cõi của nó; nó đang dâng lên ngay trong buồng phổi của những người đang sống. Khi ranh giới giữa đường phố London và Rãnh vực Mariana bắt đầu xóa nhòa, Elias phải trả lời một câu hỏi kinh hoàng: Làm thế nào để ngăn chặn một kẻ sát nhân to lớn, vô hình và bất khả kháng như thủy triều? Hãy nín thở và bước vào, trước khi bạn cạn kiệt không khí.

Chương 1

Chương 1

Đại Dương Khô

Mưa ở London không gột rửa mọi thứ sạch sẽ; nó chỉ làm cho lớp bụi bẩn trở nên trơn trượt hơn. Đó là một cơn mưa phùn dai dẳng, lạnh lẽo, thấm vào tận xương tủy, biến thành phố thành một bức tranh nhòe nhoẹt với những gam màu xám và màu than chì. Đối với Elias Thorne, thời tiết là vấn đề nhỏ nhất. Vấn đề thực sự là tiếng ồn. Không phải tiếng còi taxi inh ỏi hay tiếng hú xa xa của xe cảnh sát, mà là thứ tiếng ồn khác. Tiếng nhiễu sóng. Những lời thì thầm. Những ý nghĩ điên cuồng cuối cùng của người chết bám lấy thế giới vật chất như mạng nhện.

Elias là một thám tử tư, một thuật ngữ anh dùng một cách qua loa để mô tả vai trò của mình như một "người lao công" cao cấp chuyên dọn dẹp những mớ hỗn độn siêu nhiên mà cảnh sát không thể - hoặc không muốn - đụng vào. Văn phòng của anh, nằm phía trên một cửa hàng đồ cổ ế ẩm ở Soho, nồng nặc mùi thuốc lá cũ và giấy mục. Anh đang cố gắng dập tắt tiếng vọng của một nạn nhân tự sát từ cách đó ba con phố bằng cách mở nhạc Jazz thật lớn trên chiếc máy quay đĩa cổ điển thì tiếng gõ cửa vang lên.

Đó là một tiếng gõ ngập ngừng, ba cái chạm rõ rệt.

"Cửa không khóa," Elias càu nhàu, vặn nhỏ âm lượng xuống một chút.

Cánh cửa rên rỉ mở ra, để lộ một người phụ nữ trông hoàn toàn lạc lõng trong văn phòng tồi tàn của anh. Cô mặc một chiếc áo khoác trench coat đắt hơn cả chiếc xe của Elias, và chiếc ô của cô nhỏ nước xuống sàn nhà anh với nhịp điệu tí tách. Khuôn mặt cô nhợt nhạt, đôi mắt đỏ hoe, nhưng dáng điệu lại cứng nhắc. Cô đang cố giữ bình tĩnh với sự căng thẳng mong manh của một dây đàn violin sắp đứt.

"Ông Thorne?" cô hỏi. Giọng cô ổn định, nhưng Elias có thể nghe thấy sự sợ hãi ngầm bên trong. Đó là một tần số mà anh vô cùng quen thuộc.

"Là tôi đây. Mời cô ngồi, cô…?"

"Vane. Elena Vane." Cô ngồi xuống mép chiếc ghế da đối diện bàn làm việc của anh, tay siết chặt ví. "Tôi được giới thiệu rằng ông xử lý… những vụ án bất thường. Những vụ án mà logic thông thường không thể giải thích."

Elias ngả người ra sau, châm một điếu thuốc. Khói thuốc cuộn lên, tạo thành những hình thù ma quái trong ánh sáng mờ ảo. "Đúng vậy. Nhưng giá của tôi rất đắt, và tôi không hứa trước kết quả. Chỉ có câu trả lời thôi. Đôi khi, câu trả lời còn tồi tệ hơn cả câu hỏi."

"Tôi không quan tâm đến chi phí," Elena nói, lấy một bức ảnh từ trong ví và trượt nó qua mặt bàn. "Tôi cần biết chuyện gì đã xảy ra với anh trai tôi."

Elias cầm bức ảnh lên. Đó là ảnh hiện trường vụ án, có lẽ có được qua các phương tiện bất hợp pháp. Bức ảnh chụp một người đàn ông nằm trên sàn của một căn hộ sang trọng. Cơ thể anh ta vặn vẹo, miệng há to trong một tiếng hét câm lặng, hai tay cào cấu vào cổ họng. Da anh ta xanh xao, trương phồng và nhăn nheo.

"Julian," cô thì thầm. "Anh trai song sinh của tôi. Cảnh sát nói đó là suy tim. Hoặc sốc thuốc. Nhưng hãy nhìn anh ấy đi, ông Thorne. Hãy nhìn kỹ anh ấy."

Elias nghiên cứu bức ảnh kỹ hơn. Anh đã nhìn thấy cái chết dưới nhiều hình thức, nhưng cái này rất đặc thù. "Anh ta trông giống như một nạn nhân chết đuối."

Elena gật đầu điên cuồng. "Chính xác. Đó là những gì nhân viên khám nghiệm tử thi đã nói riêng với tôi. Phổi đầy dịch. Phù nề nghiêm trọng. Dấu hiệu ngạt nước."

"Và thi thể được tìm thấy ở đâu?"

"Trong căn penthouse của anh ấy ở tầng 40. Trong phòng khách. Cửa bị khóa từ bên trong. Cửa sổ được niêm phong. Không có nước, ông Thorne. Không một giọt nước nào trên sàn, không có trong cốc nước gần đó. Anh ấy chết đuối giữa một căn phòng khô ráo."

Elias cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Tiếng nhiễu trong đầu anh tăng vọt, một tiếng rít chói tai báo hiệu điều gì đó bất thường. Đây không chỉ là một vụ giết người; đó là một vết rách. Một thứ gì đó từ phía bên kia đã vươn qua.

"Tôi cần xem căn hộ đó," Elias nói, dập tắt điếu thuốc.

Căn penthouse nhà Vane là một tượng đài của sự vô trùng hiện đại—kính, crôm và da trắng. Nó lạnh lẽo, điều hòa không khí ở mức nhiệt độ tạo cảm giác thiếu tự nhiên. Ngay khi Elias bước qua ngưỡng cửa, mùi hương đó xộc vào mũi anh.

Đó không phải là mùi của cái chết, thứ thường ngọt và gây lợm giọng. Mùi này sắc, mặn và cổ xưa. Nó có mùi như đại dương sâu thẳm, như tảo bẹ thối rữa và nước muối.

"Cô có ngửi thấy không?" Elias hỏi.

Elena lắc đầu. "Ngửi thấy gì cơ? Chỉ có mùi chất tẩy rửa thôi. Người dọn dẹp đã đến hôm qua."

"Đứng yên ở cửa," Elias ra lệnh. Anh tiến sâu hơn vào phòng khách, nơi Julian đã chết.

Anh nhắm mắt lại và hạ thấp hàng rào tâm trí của mình xuống. Thông thường, anh dựng lên một bức tường tinh thần để ngăn chặn những tiếng huyên thuyên liên tục của các linh hồn, nhưng để làm việc, anh phải để chúng lọt vào.

Sự im lặng của căn phòng lập tức bị phá vỡ.

Ọc ọc. Tõm. Áp lực.

Elias thở hắt ra, hai tay ôm lấy cổ họng mình. Anh cảm nhận được cảm giác ảo giác của nước xộc vào mũi, sức nặng nghiền nát của hàng ngàn áp suất khí quyển đè lên ngực. Không chỉ là chết đuối; đó là bị nghiền nát bởi vực sâu. Anh nghe thấy một âm thanh—không phải giọng người, mà là một tiếng thình thịch trầm thấp, nhịp nhàng, giống như nhịp tim của một con cá voi khổng lồ.

...Ngươi đã lấy nó... trả lại đây...

Giọng nói bị méo mó, nghe như thể được phát ra qua làn nước. Nó giận dữ. Cổ xưa.

Elias mở bừng mắt, thở hổn hển tìm không khí. Cảm giác đó biến mất, để lại anh ướt đẫm mồ hôi và run rẩy. Anh nhìn xuống tấm thảm trắng tinh khôi. Trong tích tắc, anh nhìn thấy nó—những dấu chân ướt đẫm, đen ngòm dẫn từ giữa phòng đến cửa sổ lớn sát trần. Nhưng khi anh chớp mắt, chúng đã biến mất.

"Ông Thorne?" Giọng Elena đầy lo lắng. "Chuyện gì đã xảy ra vậy?"

Elias lau mồ hôi trên trán. "Anh trai cô không chỉ chết đâu, Elena. Anh ấy đã bị săn đuổi."

Anh bước tới một tủ trưng bày sát tường. Nó chứa đầy các cổ vật—tượng từ những nền văn hóa xa lạ, tiền xu cũ, đồ trang sức kỳ lạ. Julian Vane là một nhà sưu tập.

"Gần đây anh trai cô có mua thứ gì mới không?" Elias hỏi, quét mắt qua các kệ.

"Julian lúc nào cũng mua đồ," Elena nói, bước lại gần hơn. "Anh ấy bị ám ảnh bởi lịch sử hàng hải. Những huyền thoại về biển cả. Anh ấy đã đến một buổi đấu giá tuần trước. Một buổi bán tài sản tư nhân của một nhà thám hiểm biển sâu mất tích vào những năm 1920."

Mắt Elias dừng lại ở một cái kệ trống ở trung tâm tủ trưng bày. Lớp nhung bị lún xuống, cho thấy đường nét của một vật gì đó không còn ở đó nữa. Một vật có kích thước bằng nắm tay.

"Cái gì đã ở đây?" Elias chỉ tay.

Elena cau mày. "Tôi... tôi không biết. Tôi đã không đến đây nhiều tuần rồi. Nhưng nhìn vào vết lõm, có thể đó là bức tượng thần mà anh ấy đã nhắn tin cho tôi. Anh ấy nói anh ấy đã tìm thấy 'Trái Tim Của Vực Thẳm'."

"Trái Tim Của Vực Thẳm," Elias lặp lại. Cái tên mang một sức nặng trong dòng chảy ngầm đầy ma thuật của London. Anh đã nghe những lời đồn đại về nó trong những vòng tròn đen tối của thế giới ngầm huyền bí. Một vật bị nguyền rủa, được cho là một mảnh đá từ nơi sâu nhất của Rãnh Mariana, thấm đẫm sự ác độc của thứ gì đó đang ngủ say ở đó.

"Anh ấy không chỉ chết, Elena," Elias nói một cách u ám, quay lại đối mặt với cô. "Linh hồn anh ấy đã bị bắt đi. Bị kéo xuống đáy. Và bất cứ thứ gì đã bắt anh ấy đang tìm kiếm bức tượng đó. Nó đang ở đâu?"

"Tôi không biết!" Elena khóc nấc lên. "Nếu nó không có ở đó, có lẽ kẻ giết người đã lấy nó?"

"Không," Elias nói, nhìn lại cửa sổ. Tấm kính dày, được gia cố chắc chắn. Nhưng khi nhìn kỹ hơn, anh thấy một thứ khiến máu trong người lạnh toát.

Ở phía bên ngoài tấm kính, lơ lửng giữa không trung ở tầng 40, có một dấu tay. Nó khổng lồ, những ngón tay quá dài, lòng bàn tay quá rộng. Và nó được tạo thành từ cặn muối.

"Kẻ giết người không lấy được bức tượng," Elias lầm bầm. "Kẻ giết người đến để đòi lại nó, nhưng Julian chắc hẳn đã giấu nó đi. Và bây giờ, kẻ đó đang xé toạc thành phố để tìm nó."

Elias bước đến cửa sổ và đặt tay lên kính, ướm lòng bàn tay mình vào dấu tay khổng lồ ở phía bên kia. Cái lạnh tỏa ra từ mặt kính thật dữ dội.

"Chúng ta cần tìm bức tượng đó trước khi màn đêm buông xuống," Elias nói, giọng trầm xuống. "Bởi vì khi mặt trời lặn, thủy triều sẽ dâng lên. Và trong thế giới của anh trai cô, thủy triều mang đến những thứ không nên tồn tại."

Đột nhiên, đèn trong căn hộ nhấp nháy. Hệ thống nhà thông minh công nghệ cao rên rỉ, và tiếng nước chảy ầm ầm bắt đầu phát ra từ các bức tường—không phải từ đường ống nước, mà từ chính bê tông.

"Chúng ta phải rời khỏi đây. Ngay lập tức," Elias ra lệnh, nắm lấy cánh tay Elena.

"Tại sao? Chuyện gì vậy?"

"Cô không nghe thấy sao?" Elias hét lên lấn át tiếng ồn đang dâng cao mà chỉ mình anh có thể cảm nhận trọn vẹn. "Đại dương đang ập đến."

Khi họ chạy về phía cửa, tấm thảm trắng tinh phía sau họ bắt đầu sẫm màu, ướt đẫm nước biển rỉ lên từ hư không, nồng nặc mùi nước muối và những ngôi mộ cổ.

Sự Im Lặng Chết ChócTrang 1

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!