Chiếc Jaguar chết máy cách Xưởng Đúc Cũ hai dãy nhà. Nó không hỏng; nó đơn giản là chết đuối. Động cơ tràn ngập nước biển hiện hình ngay bên trong các xi lanh, làm nghẹt các pít-tông. Elias và Elena bỏ lại chiếc xe, lội qua dòng nước ngập đến đầu gối mà lẽ ra không nên có ở đó. Shoreditch cách sông hàng dặm, vậy mà những con phố lại chìm trong dòng thủy triều đen ngòm, đầy dầu mỡ, xoáy quanh các cột đèn và vỗ vào những bức tường gạch của các cửa hàng đóng kín.
"Nó đang theo sau chúng ta," Elena nghẹn ngào. Giọng cô giờ chỉ còn là tiếng thì thầm. Làn da cô đã chuyển sang trạng thái sáp, trong suốt, và những chuyển động của cô trở nên chậm chạp, như thể cô đang đi bộ dưới đáy đại dương, chống lại áp lực của vùng nước sâu.
"Nó không theo sau," Elias khàn giọng, nhổ ra một ngụm nước muối. "Nó đang hội tụ. Chúng ta là tâm điểm."
Xưởng Đúc Cũ hiện ra lờ mờ phía trước, một con quái thú xương xẩu bằng gạch đỏ và sắt rỉ sét trên nền trời bão tố. Nó đã bị bỏ hoang hàng chục năm, một tàn tích của thời đại công nghiệp. Julian Vane đã mua nó vì sự biệt lập, và quan trọng hơn, vì cái lò cao trung tâm khổng lồ của nó.
Họ cạy mở một cánh cửa phụ rỉ sét. Tiếng kim loại rít lên nghe như tiếng cá voi hấp hối. Bên trong, không khí khô ráo một cách đáng ngạc nhiên, nhưng nóng bức—ngột ngạt. Sự im lặng là tuyệt đối, nặng nề với lớp bụi của cả thế kỷ.
"Tiếp tục di chuyển," Elias ra lệnh, mặc dù chân anh nặng như chì. Mỗi hơi thở là một cuộc đấu tranh, một luồng không khí ọc ọc cảm giác ít giống oxy mà giống nước hơn. Anh đang bị ảo giác. Ở khóe mắt, anh nhìn thấy những con cá phát quang bơi trong không khí. Anh thấy những cái bóng di chuyển như những con cá chình moray dọc theo các lối đi trên cao.
Họ len lỏi qua mê cung của các băng chuyền và nồi nấu kim loại. Quy mô khổng lồ của nơi này thật áp bức. Cảm giác như đang ở trong bụng của một con quái vật cơ khí.
"Đó," Elena chỉ tay.
Ở trung tâm của sảnh chính là Lò Cao Lớn. Đó là một hình nón sừng sững bằng gạch và thép, cao dễ đến mười mét. Dưới đáy lò, một ngọn lửa đang gầm rú. Julian đã ở đây. Anh ta đã chuẩn bị giàn thiêu. Sức nóng dữ dội, tỏa ra thành từng đợt làm không khí rung rinh.
Nhưng chính thứ nằm trước cửa lò đang mở mới khiến Elias đứng khựng lại.
Trên một bệ sắt nặng nề, quấn trong dây xích, là vật thể đó. Nó không phải là một bức tượng. Halloway đã đúng. Nó là một hình khối bầu dục, to cỡ đầu người, làm bằng một vật liệu trông giống như đá obsidian đen nhưng lại đập theo nhịp ánh sáng xanh nhạt. Nó ướt, luôn trơn trượt với chất nhờn nhỏ xuống sàn, rít lên xèo xèo khi chạm vào bê tông nóng.
Trái Tim Của Vực Thẳm. Quả Trứng.
"Nó đẹp quá," Elena thì thầm. Đôi mắt cô đờ đẫn, nỗi kinh hoàng trong đó được thay thế bằng một biểu cảm mơ màng, trống rỗng. Cô bước một bước về phía nó.
Elias nắm lấy cánh tay cô, cái nắm tay đau điếng. "Đừng nhìn nó, Elena! Nó đang cố mê hoặc cô. Nó biết dòng máu của cô. Nó biết cô là em sinh đôi của Julian."
"Nhưng nó đang hát," cô lẩm bẩm, yếu ớt vùng vẫy khỏi tay anh. "Ông không nghe thấy sao, ông Thorne? Nó đang hát một bài hát ru."
"Đó không phải là bài hát ru," Elias gầm gừ, kéo cô về phía bộ điều khiển của lò nung. "Đó là tiếng chuông báo giờ ăn."
Elias đẩy Elena ra sau một cột gạch. "Ở yên đó. Bịt tai lại."
Anh tiến lại gần bệ đỡ. Hơi nóng từ lò nung như thiêu đốt, làm khô mồ hôi trên mặt anh ngay lập tức, nhưng Quả Trứng vẫn lạnh. Nó tỏa ra một luồng khí lạnh xuyên thấu qua sức nóng, một túi khí ở độ không tuyệt đối.
Elias nhìn thấy hệ thống ròng rọc mà Julian đã lắp đặt. Một cái tời được gắn vào dây xích giữ Quả Trứng. Julian đã định kéo nó lên và đu đưa nó vào giữa ngọn lửa. Nhưng anh ta đã thất bại. Xác anh ta không ở đây, nhưng dụng cụ của anh ta nằm rải rác trên sàn—một cái cờ lê, một cái bật lửa và một khẩu súng săn.
"Hãy kết thúc những gì cậu đã bắt đầu nào, Julian," Elias lầm bầm.
Anh nắm lấy tay quay tời. Dây xích kêu loảng xoảng. Quả Trứng nhấc lên được vài phân.
KÉTTTTT.
Âm thanh không phát ra từ máy móc. Nó đến từ mái nhà.
Elias ngước lên. Những tấm kính trần của xưởng đúc vỡ vụn vào trong. Nhưng thứ rơi xuống không phải là mưa. Đó là những con Thrall. Hàng chục con. Chúng rơi xuống từ trần nhà như những con côn trùng ướt át, đáp xuống các lối đi và sàn nhà máy với những tiếng thịch ướt át. Chân tay chúng vặn vẹo, hàm trễ xuống. Chúng chạy tán loạn trên sàn, phớt lờ sức nóng, mắt dán chặt vào Elias và Quả Trứng.
"Bảo vệ ổ trứng!" một giọng nói rít lên trong đầu Elias.
Elias rút súng lục, bắn loạn xạ vào đám đông đang đến gần. Đoàng! Đoàng! Hai con Thrall ngã xuống, tan thành những vũng nước biển, nhưng nhiều con khác đang ập tới. Chúng rất nhanh, di chuyển với tốc độ phi tự nhiên.
"Elena! Cái tời!" Elias hét lên, ném khẩu súng hết đạn vào một con Thrall đang lao vào mình. Anh rút một cây pháo sáng từ thắt lưng, quẹt nó và đâm thẳng vào mặt sinh vật kia. Nó rít lên, lùi lại vì sợ lửa.
Elena bừng tỉnh khỏi cơn mê khi nghe tiếng súng. Cô nhìn thấy những con quái vật đang khép vòng vây. Nỗi kinh hoàng lấn át bài hát thôi miên của Quả Trứng. Cô lao đến tay quay tời và bắt đầu quay bằng tất cả sức lực của mình.
Cạch. Cạch. Cạch.
Quả Trứng bay lên không trung, đung đưa dữ dội.
"Nhanh hơn nữa!" Elias hét lên. Anh chộp lấy một thanh sắt nặng trên sàn và vung nó như gậy bóng chày, đập nát hộp sọ của một con Thrall đến quá gần. Cú va chạm truyền một lực chấn động lên cánh tay anh, nhưng anh không dừng lại. Anh không chỉ chiến đấu với quái vật, mà còn với nước trong chính phổi mình. Anh ngã quỵ xuống đầu gối, ho ra một dòng chất lỏng.
"Ông Thorne!" Elena hét lên.
Quả Trứng đang lơ lửng ngay trước cái miệng đang mở của lò nung. Ngọn lửa liếm vào nó. Lớp vỏ đen bắt đầu bốc hơi.
Đột nhiên, cả tòa nhà rung chuyển. Mặt đất bên dưới xưởng đúc nứt toác. Một cột nước khổng lồ phun trào từ sàn bê tông giữa Elias và Elena, chia cắt họ. Nước không chỉ là nước—nó là một chi thể. Một xúc tu khổng lồ, trong suốt được tạo thành từ nước nén và mảnh vụn trồi lên từ lòng đất, đập nát các lối đi bằng sắt.
Người Mẹ đã đến. Bà ta không thể đưa hình dạng vật lý của mình vào thành phố, nên bà ta đang phóng các chi của mình qua các mạch nước ngầm.
Xúc tu quất mạnh, hất Elena văng khỏi cái tời. Tay quay quay tự do. Quả Trứng bắt đầu rơi xuống, xa dần ngọn lửa.
"Không!" Elias gầm lên.
Anh loạng choạng đứng dậy, phớt lờ cơn đau rát trong ngực. Anh không thể đến chỗ cái tời kịp thời gian. Quả Trứng đang rơi trở lại bệ đỡ, trở lại sự an toàn của cái lạnh.
Chỉ còn một cách.
Elias chạy. Không phải về phía Elena, không phải về phía lối ra, mà về phía Quả Trứng.
Anh nhảy khỏi bục cao, lao vào vật thể đang đung đưa giữa không trung. Cánh tay anh quấn lấy lớp vỏ trơn trượt, lạnh buốt. Quán tính của cú nhảy đẩy cả anh và Quả Trứng về phía trước.
Họ vung lên theo một đường cung, qua khỏi bệ đỡ, qua khỏi sự an toàn của sàn nhà... và lao thẳng vào cái miệng đang mở của lò cao.
Sức nóng ập đến ngay lập tức. Đó không phải là nỗi đau; đó là sự xóa bỏ các giác quan. Elias cảm thấy áo khoác của mình bốc cháy. Anh cảm thấy nước trong phổi biến thành hơi nước, luộc chín anh từ bên trong. Nhưng anh cũng cảm thấy Quả Trứng hét lên. Một tiếng rít tâm linh làm vỡ tan mọi cửa sổ trong bán kính một dặm.
Anh buông tay ở đỉnh điểm của cú vung, ném Quả Trứng vào nơi sâu nhất của than hồng, và để quán tính của chính mình đưa anh sang phía bên kia của hố lửa. Anh tiếp đất mạnh xuống sàn lưới kim loại, lăn ra xa khỏi địa ngục trần gian, quần áo bốc khói.
Phía sau anh, bên trong lò nung, Quả Trứng nứt ra.
Nó không nở. Nó phát nổ.





