Sau khi sống sót qua trận kẹt xe buổi sáng, Tùng và Zog (vẫn đang mặc chiếc áo khoác chống nắng hoa hòe) thấy mình đang đứng trong một con hẻm nhỏ tràn ngập tiếng bát đĩa lanh canh và tiếng người gọi nhau í ới.
"Chúng ta đã có tiền từ viên đá rồi," Tùng nói, vỗ vỗ vào túi quần nơi có một xấp tiền dày cộm. "Giờ thì ăn mừng thôi. Tôi sẽ chiêu đãi ông một món đặc sản Trái Đất truyền thống."
Zog nhìn vào quán ăn. Đó không phải là một nhà hàng. Đó là một tập hợp những chiếc ghế nhựa xanh đỏ, cái nào cũng chỉ cao đến đầu gối người, được xếp trên vỉa hè ngay cạnh một cái cống hở.
"Tùng," Zog thì thầm, quét mắt qua những chiếc ghế. "Tại sao nội thất ở đây lại nhỏ bé thế? Đây là khu ăn uống cho trẻ mới biết đi à? Hay đây là một kỹ thuật tra tấn để gây chuột rút bắp chân?"
"Ngồi xuống đi," Tùng ra lệnh, ngồi xổm một cách thoải mái lên chiếc ghế xanh. "Ngồi thế này giúp tiêu hóa tốt hơn. Tin tôi đi."
Zog gập cái thân hình tím lịm cao nghêu của mình xuống chiếc ghế đỏ tí hon. Đầu gối của hắn cao hơn cả tai. Trông hắn như một con quỷ đá gargoyle đang đậu trên một cây nấm.
"Thực đơn là gì?" Zog hỏi.
"Bún Đậu Mắm Tôm," Tùng tuyên bố đầy tự hào.
Vài phút sau, chủ quán đập mạnh một cái mẹt kim loại xuống bàn họ. Trên đó có những khối bún trắng, đậu phụ chiên vàng, rau thơm xanh ngắt và thịt luộc. Nhưng tâm điểm là một bát nhỏ chứa chất lỏng màu tím, đang sủi bọt trắng xóa khi Tùng vắt một quả tắc vào đó.
Đột nhiên, bộ đồ của Zog bắt đầu kêu bíp bíp dữ dội. Một ánh đèn đỏ nhấp nháy trên ngực hắn.
"CẢNH BÁO!" Zog bật dậy, làm ngã cái ghế tí hon. "Phát hiện ô nhiễm khí quyển! Tùng! Đừng thở! Có vũ khí sinh học trên bàn! Cái mùi đó—nó có mùi như một sinh vật biển đã chết và bị phơi nắng suốt ba vòng quay của mặt trăng!"
Mọi người trong hẻm quay lại nhìn. Một con chó đang gặm xương cũng phải dừng lại để hóng chuyện.
"Ngồi xuống, Zog!" Tùng rít lên, kéo hắn lại. "Đó là nước chấm! Đó là phần tinh túy nhất đấy!"
"Đó... là thức ăn ư?" Zog chỉ ngón tay run rẩy vào bát mắm tôm. "Cảm biến của ta chỉ ra mức độ độc hại có thể làm tróc sơn vỏ tàu vũ trụ đấy."
"Cứ chấm đậu vào ăn thử đi. Ăn quen sẽ nghiện đấy."
Zog nhìn Tùng, rồi nhìn chất lỏng màu tím. Hắn là một Thanh tra. Hắn đã từng ăn sâu dung nham trên Hành tinh X và uống trà axit ở Tinh vân 5. Hắn có thể làm được việc này.
Hắn chấm một miếng đậu vào mắm tôm và bỏ vào miệng.
Im lặng.
Mắt Zog mở to. Da hắn chuyển sang màu tím nhạt hơn một chút. Hắn đứng hình trong mười giây.
"Sao nào?" Tùng hỏi.
"Nó là..." Giọng Zog rung lên. "Nó là một cuộc tấn công. Vị giác của ta đang gào thét, nhưng chúng cũng đang ca hát. Nó mặn, ngọt, chua, và... mùi phân hủy? Nó có vị như thể cả đại dương vừa đấm vào mặt ta vậy."
Hắn gắp thêm một miếng nữa. Rồi miếng nữa. "Thứ 'Mắm Tôm' này rất nguy hiểm. Nó chiếm quyền kiểm soát các trung tâm logic của não bộ. Ta phải tiêu thụ thêm để phân tích."
Trong vòng hai mươi phút, Zog đã quét sạch cái mẹt. Hắn đổ mồ hôi đầm đìa, chiếc áo khoác hoa dính chặt vào người.
"Tuyệt vời," Tùng nói, thanh toán tiền. "Giờ đến món tráng miệng. Vì ông đã thích mấy món nặng đô, tôi có một bất ngờ cho ông."
Họ dừng lại ở một xe trái cây. Tùng chỉ vào một vật thể to lớn, màu xanh và đầy gai nhọn.
Zog giật lùi lại. "Vũ khí! Tại sao họ lại bán chùy gai thời trung cổ? Chúng ta sắp có đấu giác đấu à?"
"Đó là trái cây. Sầu riêng."
Tùng mua một hộp cơm vàng ươm, béo ngậy. Khi cậu mở hộp ra, một làn sóng mùi hương mới tấn công không khí.
Zog ọe khan. Hắn lấy tay che mũi. "Tùng! Vũ khí sinh học đã quay trở lại! Cái này có mùi như tất đi tập gym trộn với hành tây thắng đường và xăng!"
"Đó là Vua của các loại trái cây," Tùng nói, đưa cho hắn một múi.
Zog đón lấy nó như thể đang cầm một quả lựu đạn đã rút chốt. Hắn cắn một miếng. Kết cấu mềm như kem trứng. Mùi vị thì... phức tạp.
"Béo ngậy," Zog phân tích. "Nhưng rất hung hăng. Tại sao hành tinh của các ngươi cứ nhất định phải ăn những thứ có khả năng phản kháng lại vậy? Món bún thì đòi hỏi kỹ năng thăng bằng trên ghế nhỏ. Nước chấm thì cố gắng tấn công khứu giác bằng khí ga. Trái cây thì phủ đầy gai nhọn và có mùi như phòng thay đồ nam."
"Ăn thế mới rèn luyện bản lĩnh," Tùng nhún vai.
Zog ăn hết múi sầu riêng và lau miệng. Hắn lôi máy ghi âm ra.
"Nhật ký hành trình 402: Người Trái Đất tham gia vào trò 'Vòng Quay Ẩm Thực'. Họ tự nguyện tiêu thụ những chất kích hoạt báo động nguy hiểm ở các nền văn minh tiên tiến. Họ tìm thấy khoái cảm từ nỗi đau và những mùi hương nồng nặc. Kết luận: Hệ tiêu hóa của họ được gia cố bằng thép. Đừng thách đấu ăn uống với con người. Ngươi sẽ chết."
"Đi thôi," Tùng nói, ném cái hộp rỗng đi. "Chúng ta cần đến Ủy ban Nhân dân để làm cho ông một cái chứng minh thư giả. Nếu ông nghĩ đồ ăn là đáng sợ, thì cứ đợi đến lúc nhìn thấy giấy tờ hành chính đi."
Zog rùng mình. Hắn không biết 'giấy tờ hành chính' là gì, nhưng cái cách Tùng nói nghe còn kinh khủng hơn cả mắm tôm.





