Vụ nổ không giống như tiếng bom; nó nghe như thể cả bầu trời đang nứt toác ra. Kaelen nhấn nút, và các pin nhiên liệu bị quá tải của chiếc drone vận tải hạng nặng trên mái nhà phát nổ với sức công phá của một quả tên lửa chiến thuật.
Trần của phòng máy chủ không chỉ sập xuống; nó tan biến. Một làn sóng xung kích khổng lồ giáng xuống, hất tung Julian Vos và đám lính đánh thuê của lão văng đi như những con búp bê vải. Bê tông, kính và kim loại xoắn nát trút xuống như một trận tuyết lở hỗn loạn.
Kaelen không đợi bụi lắng xuống. Trong tích tắc trước khi vụ nổ xảy ra, hắn đã lao vào Elena, dùng thân mình che chắn cho cô bên dưới chiếc bàn gỗ sồi nặng nề mà hắn đã lật úp trước đó. Thế giới chuyển sang màu trắng xóa, rồi xám xịt, rồi đen kịt, lấp đầy bởi tiếng la hét của những gã đàn ông và tiếng rên rỉ của thép đang chết dần.
"Ngay bây giờ!" Kaelen ho khù khụ, giọng hắn khàn đi vì bụi. Hắn nắm lấy tay Elena, kéo cô đứng dậy.
Vụ nổ đã thổi bay toàn bộ bức tường phía bắc của căn penthouse, để lại một cái miệng toang hoác mở ra màn đêm bão tố. Gió gào thét thổi vào phòng, cuốn theo khói và mảnh vụn. Vos đang ở đâu đó trong đống đổ nát, còn sống nhưng đã bị vô hiệu hóa, đế chế của lão đang sụp đổ xung quanh lão—cả về nghĩa đen lẫn kỹ thuật số.





