Kaelen trồi lên khỏi Tuyến Nạo Vét cách Chợ Bóng Tối ba dặm về phía bắc, xuất hiện giữa nghĩa địa công nghiệp của Khu 5. Hắn đẩy nắp cống sang một bên, hít lấy hít để bầu không khí đầy khói bụi của bề mặt vào phổi. Nó có vị như nhựa cháy, nhưng so với cống rãnh, nó chẳng khác nào rượu thánh.
Hắn cởi bỏ chiếc áo khoác dài đã hỏng, để lộ bộ giáp chiến thuật bên trong. Máu đen của con Rồng Bùn đã khô lại thành một lớp vỏ cứng như chitin, nhưng khi hắn vặn mình, nó nứt ra và rơi xuống. Bên dưới, làn da hắn hoàn toàn nguyên vẹn. Chiếc xương sườn gãy, những vết bầm, vết cắt — tất cả đều biến mất.
Ngươi hồi phục như một vị thần, giọng Malakor gừ gừ trong tâm trí hắn. Nhưng ngươi vẫn ăn mặc như một gã ăn mày.
"Im đi," Kaelen lầm bầm, kiểm tra trang bị. Khẩu "Phán Quyết" đã mất, chìm sâu trong bể chứa nước. Hắn chỉ còn lại một con dao găm chiến thuật và lời nguyền trên tay. Hắn cần được tiếp tế, và hắn cần thông tin.
Hắn đánh cắp một chiếc xe tải đệm từ tại bến cảng, khởi động nó bằng một tia Ether nhỏ. Điểm đến của hắn không phải là một ngôi nhà an toàn, mà là căn hộ áp mái của tòa tháp dân cư cao nhất Khu 3.
Nửa giờ sau.
Cửa căn hộ trượt mở trước khi Kaelen kịp gõ. Đứng đó là Jinx, một nữ pháp sư công nghệ (technomancer) với mái tóc xanh neon và đôi mắt máy vo ve khi chúng tập trung vào hắn. Cô cầm một ly rượu vang trên tay này và một khẩu súng lục hạng nặng trên tay kia.
"Trông anh như vừa vật nhau với một chiếc xe rác và thua cuộc vậy," Jinx nói, hạ súng xuống. "Và anh đang xuất hiện trên khắp các bản tin đấy, Vance. 'Người Dọn Dẹp nổi loạn giết chết ba đặc vụ Corp-Sec'. Anh nổi tiếng rồi."
"Tôi cần một thiết bị đầu cuối, Jinx. Và một ly rượu," Kaelen lướt qua cô, thả mình xuống chiếc ghế sofa da màu trắng.
Jinx thở dài, gõ nhẹ vào thái dương. Ánh đèn trong phòng mờ đi, và những màn hình ba chiều hiện ra trong không khí. "Tôi đoán chuyện này có liên quan đến vụ bùng nổ năng lượng Hư Không khổng lồ ở Khu 7?"
"Dự án Astaroth," Kaelen nói, đón lấy ly rượu whiskey cô rót cho. Hắn giơ bàn tay phải lên. "Và cái này."
Jinx cúi người lại gần, đôi mắt máy của cô phóng to vào hình xăm. "Chà. Đây không phải mực. Đây là... mã sống. Một loại mã cổ đại." Cô quét nó bằng một thiết bị cầm tay. "Dấu hiệu năng lượng trùng khớp với một cơ sở ở Khu 1. Trụ sở chính của Hội Đồng Pháp Thuật."
"Pháo Đài Thủy Tinh," Kaelen nhận ra. "Họ không chỉ săn lùng quái vật; họ đang làm việc với chúng."
"Không chỉ làm việc đâu," ngón tay Jinx lướt trên bàn phím ba chiều. "Tôi đang trích xuất các tập tin được mã hóa từ máy chủ của Corp-Sec. Nhìn cái này đi."
Một tập tin video bắt đầu phát giữa không trung. Nó chiếu cảnh một phòng thí nghiệm trắng vô trùng. Bên trong một ống chứa, một đối tượng con người đang la hét. Khói đen đang được bơm vào ống. Cơ thể đối tượng vặn vẹo, xương gãy và tái tạo cho đến khi hắn trông giống hệt con Kẻ Săn Mồi Hư Không mà Kaelen đã chiến đấu trong hẻm.
"Chúng đang cố gắng vũ khí hóa sự chiếm hữu của Hư Không," Kaelen thì thầm, sự kinh hoàng dâng lên trong cổ họng. "Chúng đang tạo ra những vật chứa nhân tạo."
Lũ nghiệp dư, Malakor chế nhạo. Chúng cố nhốt đại dương vào một cái cốc giấy.
"Tôi phải ngăn chúng lại," Kaelen đứng dậy. "Nếu chúng mở một cánh cổng vĩnh viễn để cung cấp năng lượng cho nhà máy này, cả thành phố sẽ sụp đổ."
"Anh không thể cứ thế bước vào Pháo Đài Thủy Tinh," Jinx cảnh báo. "Đó là tòa nhà an toàn nhất hành tinh. Trường kháng ma thuật, tháp pháo tự động, và Chỉ huy Vane."
"Vane?" Mắt Kaelen nheo lại. Chỉ huy Vane là người đứng đầu Corp-Sec, một gã đàn ông tin rằng ma thuật là một căn bệnh và hắn là thuốc chữa.
"Tôi sẽ không bước vào," Kaelen nhìn ổ khóa đỏ trên tay. "Tôi sẽ phá cửa vào."
Pháo Đài Thủy Tinh xứng đáng với tên gọi của nó. Đó là một khối nhôm trong suốt và pha lê cường lực khổng lồ, chọc thủng những đám mây của Khu 1. Nó đẹp đẽ, lạnh lẽo và bất khả xâm phạm.
Lúc 3 giờ sáng, một bóng người đơn độc rơi tự do từ một máy bay không người lái chở hàng đi ngang qua, lao thẳng xuống mái nhà của Pháo Đài.
Kaelen không dùng dù. Cách mái nhà kính mười lăm mét, hắn nắm chặt tay phải. Malakor, đừng để tao chết.
Làm cho đáng vào, thực thể trả lời.
Năng lượng đỏ thẫm bùng nổ từ tay Kaelen, tạo thành một quả cầu bảo vệ quanh người hắn. Hắn va vào mái nhà như một thiên thạch.
RẦM!
Lớp kính cường lực, được thiết kế để chịu được tên lửa, vỡ tan dưới sự chạm trán của Hư Không. Kaelen tiếp đất tại sảnh giếng trời ở tầng 100, bao quanh là cơn mưa mảnh pha lê. Còi báo động vang lên ngay lập tức, nhuộm đỏ sảnh đường trắng toát bằng ánh sáng nhấp nháy.
"Cảnh báo xâm nhập! Khu vực 100!"
Một tiểu đội tinh nhuệ của Corp-Sec lao vào sảnh, bộ giáp của chúng trắng toát và sạch sẽ. Khác với bọn lính đánh thuê ở chợ, những kẻ này mang theo khiên trấn áp hạng nặng.
"Đầu hàng đi!" tên đội trưởng hét lên.
Kaelen đứng dậy, năng lượng đỏ thẫm cuộn quanh người hắn như một chiếc áo choàng. Hắn cảm thấy ổ khóa trên tay giật giật. Nó muốn mở rộng hơn nữa.
"Không có thời gian cho ngoại giao đâu," Kaelen nói.
Hắn chưởng tay về phía trước. "Hư Không Nghệ: Thương Bóng Tối!"
Từ những cái bóng đổ ra bởi những cây cột, hàng chục mũi gai đen bắn vọt lên. Bọn lính không có cơ hội phản kháng. Những chiếc gai xuyên thủng giáp của chúng tại các điểm yếu — khớp nối, kính che mắt, cổ. Trong vài giây, cả tiểu đội bị vô hiệu hóa, bị treo lơ lửng trên không trung như những món đồ trang trí rùng rợn.
Kaelen lao về phía các dãy thang máy. Jinx đang nói trong tai hắn. "Xuống tầng 50. Đó là nơi đặt các phòng thí nghiệm. Nhưng Kaelen, tôi đang nhận được một tín hiệu cực lớn. Có ai đó đang đợi anh."
Cửa thang máy mở ra với một tiếng ting ở Tầng 50.
Căn phòng rộng lớn, chứa đầy những hàng bể chứa phát sáng màu xanh lục. Bên trong mỗi bể trôi nổi một thứ quái dị — nửa người, nửa quỷ. Đứng ở cuối lối đi là một người đàn ông trong bộ quân phục màu xám bóng bẩy. Hắn cầm một thanh kiếm dài bằng bạc đang vo ve dòng điện.
Chỉ huy Vane.
"Ta mong đợi ngươi đến sớm hơn, Vance," Vane nói, giọng bình thản. "Hội Đồng gọi ngươi là kẻ phản bội. Ta gọi ngươi là nguyên mẫu."
"Mày bệnh hoạn thật, Vane," Kaelen gầm gừ, bước ra khỏi thang máy. "Đây là con người."
"Đây là tương lai," Vane chỉ tay vào những cái bể. "Tại sao phải sợ quái vật khi chúng ta có thể trở thành chúng? Chúng ta đang xây dựng một đội quân để chinh phục chính Hư Không."
"Mày không thể chinh phục những gì mày không hiểu."
Vane mỉm cười. "Để xem lý thuyết đó thế nào."
Vane di chuyển với tốc độ siêu nhiên. Hắn không chỉ là con người; hắn đã được cường hóa. Hắn thu hẹp khoảng cách trong tích tắc, thanh kiếm bạc chém xuống đầu Kaelen.
Kaelen tạo ra một lưỡi kiếm năng lượng đỏ từ găng tay để đỡ đòn.
KENG!
Cú va chạm gửi một luồng sóng xung kích qua phòng thí nghiệm, làm vỡ nát vài cái bể rỗng. Vane rất mạnh — cực kỳ mạnh. Hắn đẩy lùi Kaelen, đường kiếm của hắn chính xác và chết người.
"Ngươi dựa dẫm quá nhiều vào con ký sinh trùng đó," Vane chế nhạo, đá vào ngực Kaelen.
Kaelen trượt về phía sau, thở dốc. Vane dồn ép, chém một nhát vào cánh tay Kaelen. Lưỡi kiếm bạc bỏng rát như axit.
Hắn dùng hợp kim triệt tiêu Ether, Malakor ghi nhận. Món đồ chơi khó chịu đấy. Để ta cầm lái đi, nhóc. Ta sẽ gọt vỏ hắn như gọt hoa quả.
"Chưa đâu," Kaelen hổn hển. Hắn nhìn những cái bể xung quanh. "Jinx, cô có thể làm quá tải trường ngăn chặn không?"
"Được, nhưng nó sẽ thổi bay cả tầng này đấy!" Jinx hét vào tai hắn.
"Làm đi!"
"Mười giây!"
Kaelen nhìn Vane. "Này, Chỉ huy. Mày thích thí nghiệm của mình lắm hả? Nhìn kỹ hơn chút đi."
Kaelen đập mạnh tay xuống sàn. "Hư Không Nghệ: Giếng Trọng Lực!"
Một lỗ đen nhỏ hình thành ở trung tâm căn phòng. Nó không hút mọi thứ vào; nó gia tăng trọng lực lên gấp trăm lần. Vane khuỵu xuống, thanh kiếm của hắn nặng như cả ngọn núi. Những bể kính bắt đầu nứt ra dưới áp lực.
"Mày... đồ điên..." Vane nghẹn lời, cố gắng đứng dậy.
"3... 2... 1..." Jinx đếm ngược.
Những cái bể phát nổ. Một phản ứng dây chuyền của năng lượng ma thuật không ổn định xé toạc phòng thí nghiệm. Kaelen tự bao bọc mình trong cái kén Hư Không ngay khi quả cầu lửa nuốt chửng căn phòng.
Vụ nổ thổi bay một bên của Pháo Đài Thủy Tinh. Lửa và khói cuồn cuộn bốc lên bầu trời đêm của Khu 1.
Kaelen bị hất văng ra khỏi tòa nhà, rơi vào không khí mát lạnh của màn đêm. Hắn bám được vào một bức tượng thú đá của một tòa nhà thấp hơn, treo lơ lửng một cách nguy hiểm phía trên thành phố.
Hắn ngước nhìn cái lỗ đang cháy rực trên Pháo Đài. Vane sẽ không chết dễ dàng như vậy, hắn biết. Nhưng phòng thí nghiệm đã đi tong.
Hắn nhìn vào tay mình. Ổ khóa đã xoay một lần nữa. Bây giờ nó đã nghiêng quá phương ngang. Khe hở trong lỗ khóa đang rộng ra, và qua đó, Kaelen có thể thấy một ánh sáng tím mờ ảo.
Gần hơn rồi, Malakor thì thầm, giọng có vẻ thỏa mãn. Gần hơn rất nhiều rồi.
Kaelen nắm chặt tay, giấu đi ấn chú. Cuộc chiến đã chính thức bắt đầu.





