Kim Điện Khóa Kiều
Kim Điện Khóa Kiều

Kim Điện Khóa Kiều

Tác GiảLê Nhật Linh
Biên Tập / Dịch GiảPonyex
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương5 Chương

Tóm Tắt

Một câu chuyện tình yêu lịch sử diễn ra trong triều đình vàng son của Việt Nam cổ đại.

Chương 5

Chương 5

Kinh Biến Đêm Nguyên Tiêu

Ba tháng trôi qua.

Mùa đông khắc nghiệt đã lùi xa, nhường chỗ cho gió xuân ấm áp thổi về kinh thành Đại Yên. Trong ba tháng ấy, Lạc Yên thay đổi hoàn toàn. Nàng không còn tuyệt thực, không còn chống đối, cũng chẳng còn nhắc về nước Sở. Nàng trở thành một Quý Phi ngoan ngoãn, ngày ngày đàn hát, pha trà, thậm chí còn mỉm cười mỗi khi Tiêu Cảnh Diễm ghé thăm.

Sự thay đổi này khiến Tiêu Cảnh Diễm vui mừng khôn xiết. Hắn tin rằng tấm chân tình (dù méo mó) của mình cuối cùng đã cảm hóa được nàng, tin rằng nàng đã chấp nhận thân phận "thê tử của A Cảnh". Hắn chiều chuộng nàng lên tận trời xanh, bất cứ thứ gì nàng muốn, dù là sao trên trời, hắn cũng sai người đi hái.

Đêm Nguyên Tiêu, kinh thành rực rỡ trong biển đèn lồng.

"Bệ hạ, thiếp muốn lên lầu Trích Tinh ngắm đèn hoa đăng," Lạc Yên nhẹ nhàng đề nghị khi đang chải tóc cho hắn.

"Được, trẫm sẽ đưa nàng đi." Tiêu Cảnh Diễm nắm lấy bàn tay nàng, đặt lên môi hôn nhẹ, ánh mắt tràn ngập sủng ái mà không hề mảy may nghi ngờ.

Lầu Trích Tinh là tòa tháp cao nhất Hoàng cung, đứng ở đó có thể thu trọn cả kinh thành vào tầm mắt. Gió đêm lồng lộng thổi bay tà áo lụa của hai người. Dưới chân tháp, hàng vạn ngọn đèn lồng được thả lên trời như những con đốm lửa bay về phía ngân hà.

Lạc Yên đứng tựa vào lan can, đôi mắt phượng nhìn xa xăm về phía cổng thành phía Nam. Nàng rút từ trong tay áo ra một chiếc đèn lồng đặc biệt, trên đó vẽ hình một đóa hoa sen máu – ám hiệu bí mật của tàn quân nước Sở.

"Nàng đang cầu nguyện gì vậy?" Tiêu Cảnh Diễm bước tới, vòng tay ôm trọn eo nàng từ phía sau, cằm tựa lên vai nàng.

"Cầu nguyện..." Lạc Yên mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo chưa từng thấy, "Cầu cho vong linh của người thân ta được siêu thoát, và cầu cho kẻ thù của ta phải đền mạng."

Vừa dứt lời, nàng thả chiếc đèn lồng hoa sen xuống.

Ngay lập tức, từ phía cổng Nam, một ngọn lửa bùng lên dữ dội. Tiếng hò reo "Phục Sở! Giết bạo chúa!" vang lên chấn động cả kinh thành. Đó là Lý Mục – vị tướng quân trẻ tuổi, hôn phu cũ của nàng, người đã âm thầm tập hợp binh mã suốt ba tháng qua theo mật thư mà Lạc Yên lén gửi ra ngoài.

Lạc Yên xoay người lại, rút cây trâm vàng sắc nhọn trên tóc, dồn toàn bộ sức lực đâm thẳng vào ngực trái của Tiêu Cảnh Diễm – ngay vị trí vết sẹo cũ.

"Chết đi, Tiêu Cảnh Diễm!"

"Phập!"

Cây trâm cắm phập vào da thịt. Máu tươi trào ra, nhuộm đỏ long bào.

Nhưng Tiêu Cảnh Diễm không ngã xuống. Hắn thậm chí không hề cau mày. Bàn tay hắn rắn như sắt nguội, nắm chặt lấy cổ tay Lạc Yên, ngăn không cho cây trâm đâm sâu thêm vào tim.

Lạc Yên kinh hoàng ngẩng đầu lên. Đập vào mắt nàng không phải là sự đau đớn hay bất ngờ, mà là một sự bình thản đến rợn người. Đôi mắt hắn tối sầm lại, sâu hun hút như vực thẳm địa ngục.

"Nàng thật sự muốn giết Trẫm đến thế sao, Yên Nhi?" Hắn hỏi, giọng nói nhẹ bẫng nhưng khiến Lạc Yên lạnh toát sống lưng.

Dưới chân tháp, tiếng hò reo của quân phản loạn bỗng chốc biến thành tiếng la hét thảm thiết. Từ bốn phía, hàng vạn Cấm vệ quân của Đại Yên bất ngờ xuất hiện, bao vây chặt lấy quân của Lý Mục. Đó là một cái bẫy. Một cái bẫy hoàn hảo.

"Nhìn xuống đi," Tiêu Cảnh Diễm tàn nhẫn xoay người nàng lại, ép nàng chứng kiến cảnh tượng bên dưới. "Nhìn xem hy vọng cuối cùng của nàng bị dập tắt như thế nào."

Lạc Yên trân trối nhìn Lý Mục bị mười ngọn giáo đâm xuyên qua người, ngã gục trong vũng máu nhưng mắt vẫn hướng về phía lầu Trích Tinh.

"Không!!! Lý Mục!!!" Lạc Yên gào lên xé lòng, nàng vùng vẫy muốn nhảy xuống nhưng vòng tay của Tiêu Cảnh Diễm như gọng kìm khóa chặt nàng lại.

"Trẫm đã biết nàng liên lạc với hắn từ ngày đầu tiên," Tiêu Cảnh Diễm thì thầm vào tai nàng, giọng nói như ma quỷ. "Trẫm để mặc cho nàng làm, để mặc cho nàng nuôi hy vọng, là vì Trẫm muốn nàng tận mắt chứng kiến: Trên thế gian này, ngoài bên cạnh Trẫm ra, nàng không còn nơi nào để đi, không còn ai để nương tựa."

Hắn rút cây trâm ra khỏi ngực mình, máu bắn lên gò má trắng bệch của Lạc Yên. Hắn ném cây trâm xuống đất, rồi bế thốc nàng lên.

"Trò chơi kết thúc rồi, Ái phi."

Lạc Yên bị đưa trở lại Kim Điện. Nhưng lần này, không còn sự tự do đi lại trong cung nữa.

Tiêu Cảnh Diễm ra lệnh cho thợ rèn đúc một sợi xích vàng ròng, một đầu gắn vào cột rồng, đầu kia khóa chặt vào cổ chân ngọc ngà của Lạc Yên. Sợi xích đủ dài để nàng đi lại trong tẩm cung, nhưng vĩnh viễn không thể bước qua ngạch cửa.

Hắn ngồi bên mép giường, mặc cho thái y băng bó vết thương trên ngực. Máu của hắn và máu của quân phản loạn hòa lẫn vào nhau trong tâm trí Lạc Yên.

Nàng ngồi co ro ở góc giường, ánh mắt vô hồn, linh hồn như đã chết theo Lý Mục và giấc mộng phục quốc.

Tiêu Cảnh Diễm tiến lại gần, ngón tay thô ráp vuốt ve khuôn mặt nàng, lau đi những giọt nước mắt câm lặng.

"Đừng khóc," Hắn nói, giọng điệu dịu dàng nhưng đầy sự chiếm hữu bệnh hoạn. "Từ nay về sau, nàng không cần phải toan tính, không cần phải thù hận nữa. Nàng chỉ cần làm một con chim hoàng yến xinh đẹp nhất của Trẫm, hót cho Trẫm nghe, sinh con cho Trẫm, sống và chết trong lòng bàn tay Trẫm."

Hắn cúi xuống hôn lên đôi môi lạnh giá của nàng. Lạc Yên không phản kháng, nàng nhắm mắt lại, nghe tiếng xích vàng va vào nhau leng keng – âm thanh của bản án chung thân.

Bên ngoài, pháo hoa đêm Nguyên Tiêu vẫn nổ vang trời, rực rỡ và hoa lệ. Nhưng bên trong Kim Điện, cánh cửa đã vĩnh viễn khép lại, giam cầm một đóa hoa tàn và một con dã thú si tình trong bóng tối vĩnh cửu.

Kim Điện Khóa KiềuTrang 5

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!