Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm lụa đỏ, chiếu rọi lên khung cảnh hỗn độn trong tẩm cung. Mùi hương trầm hòa lẫn với mùi rượu nồng của đêm qua tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Lạc Yên tỉnh dậy, toàn thân đau nhức như vừa trải qua một trận đòn roi, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thể sánh bằng sự trống rỗng trong tâm hồn.
Bên cạnh nàng, Tiêu Cảnh Diễm vẫn đang say ngủ. Khi trút bỏ long bào và vẻ uy nghiêm thường ngày, khuôn mặt hắn trông tuấn tú và bình yên đến lạ. Nhưng Lạc Yên biết, ẩn sau vẻ ngoài này là một tâm hồn méo mó.
Ánh mắt nàng vô tình lướt qua lồng ngực rắn chắc của hắn, và rồi sững lại.
Ở đó, ngay gần trái tim, có một vết sẹo cũ hình trăng khuyết. Vết sẹo lồi lõm, xấu xí, hoàn toàn không phù hợp với thân thể ngọc ngà của một bậc đế vương.
Ký ức như một cơn lũ ập về, phá vỡ đê chắn trong tâm trí Lạc Yên.
Năm năm trước – Hoàng cung nước Sở.
Mùa đông năm ấy lạnh thấu xương. Tuyết rơi trắng xóa, phủ kín những mái ngói cong vút của kinh thành. Lạc Yên khi ấy mới mười lăm tuổi, là Tam công chúa được vua cha yêu chiều nhất, ngây thơ và trong sáng như một đóa bạch trà.
Trong một lần ham chơi trốn khỏi buổi yến tiệc, nàng lạc bước vào khu Lãnh cung hoang phế ở phía Tây. Nơi đó cỏ dại mọc cao hơn đầu người, tường vách nứt nẻ, là nơi giam giữ những kẻ bị lãng quên.
Tại đó, nàng nhìn thấy một thiếu niên gầy gò, quần áo rách rưới phong phanh, đang quỳ gối trên nền tuyết lạnh. Đám thái giám độc ác đang vây quanh, vừa chửi rủa vừa dùng roi da quất vào lưng hắn.
"Đồ con hoang! Mày chỉ là chất tử (con tin) của nước Yên gửi sang đây thôi, đừng tưởng mình là Hoàng tử!"
Thiếu niên ấy không rên rỉ, không cầu xin. Hắn cắn chặt môi đến bật máu, đôi mắt đen láy trừng trừng nhìn bọn họ với sự căm hận tột cùng. Lưng áo hắn rách toạc, lộ ra những vết thương rớm máu, trong đó có một vết thương sâu hoắm ngay ngực trái do bị đầu roi móc vào.
"Dừng tay!" Lạc Yên hét lên, lao tới đẩy đám thái giám ra. "Các ngươi to gan, dám hành hạ người trong cung của phụ hoàng ta!"
Đám thái giám thấy Công chúa thì sợ hãi bỏ chạy tán loạn.
Lạc Yên vội vàng cởi áo choàng lông cừu ấm áp của mình khoác lên người thiếu niên. Nàng lấy chiếc khăn tay lụa trắng, nhẹ nhàng lau vết máu trên ngực hắn.
"Ngươi có đau không?" Giọng nàng trong trẻo, ấm áp như nắng xuân.
Thiếu niên ngẩng đầu lên. Đó là lần đầu tiên Lạc Yên nhìn thấy đôi mắt ấy – sâu thẳm, lạnh lẽo và đầy cảnh giác. Hắn rụt người lại như một con thú bị thương sợ người lạ.
"Đừng sợ, ta là Lạc Yên. Ta sẽ không hại ngươi." Nàng mỉm cười, nụ cười rạng rỡ làm tan chảy cả băng tuyết. Nàng tháo miếng ngọc bội hình hoa sen bên hông đưa cho hắn. "Cầm lấy cái này, sau này nếu ai bắt nạt ngươi, cứ đưa nó ra, bọn họ sẽ không dám đụng đến ngươi nữa."
Thiếu niên ngẩn người nhìn miếng ngọc, rồi nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng. Bàn tay run rẩy dính đầy máu và bùn đất của hắn rụt rè chạm vào ngọc bội trắng ngần.
"Tại sao... lại cứu ta?" Hắn khàn giọng hỏi, giọng nói vỡ vụn vì lâu ngày không được cất lời.
"Bởi vì phụ hoàng dạy ta, làm người phải nhân hậu," Lạc Yên ngây thơ đáp. "Ngươi tên là gì?"
"Cảnh... A Cảnh." Hắn giấu đi cái họ "Tiêu" của hoàng tộc nước Yên, cái họ mang lại cho hắn sự sỉ nhục ở đất nước này.
"A Cảnh, hãy sống thật tốt nhé. Đợi tuyết tan, ta sẽ lại đến thăm ngươi."
Bóng dáng màu hồng phấn của nàng khuất dần sau màn tuyết, để lại thiếu niên cô độc giữa trời đông lạnh giá. Hắn siết chặt miếng ngọc bội trong tay, chặt đến mức các cạnh sắc cứa vào da thịt, nhưng hắn không thấy đau. Hắn chỉ thấy một ngọn lửa đang bùng lên trong lòng.
Đó không chỉ là lòng biết ơn. Đó là sự khao khát.
Hắn thề với trời đất, một ngày nào đó, hắn sẽ không còn là tên chất tử bị chà đạp dưới chân người khác. Hắn sẽ trở thành vua, hắn sẽ san bằng tất cả, chỉ để nắm giữ "ánh sáng" duy nhất ấy trong lòng bàn tay mình.
Thực tại – Kim Điện.
Lạc Yên bàng hoàng thu tay lại, hơi thở dồn dập. Vết sẹo hình trăng khuyết đó... chính là vết thương năm xưa nàng đã băng bó cho "A Cảnh".
Thiếu niên gầy gò, đáng thương năm nào chính là Tiêu Cảnh Diễm – bạo chúa đang nằm bên cạnh nàng!
"Nhớ ra rồi sao?"
Một giọng nói trầm thấp vang lên, phá tan sự im lặng. Tiêu Cảnh Diễm đã tỉnh từ lúc nào, đôi mắt đen thẫm đang chăm chú quan sát biểu cảm của nàng.
Lạc Yên run rẩy lùi lại phía sau giường, ánh mắt đầy sợ hãi: "Ngươi... ngươi là A Cảnh?"
Tiêu Cảnh Diễm ngồi dậy, mái tóc đen dài rũ xuống vai trần. Hắn đưa tay chạm vào vết sẹo trên ngực mình, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà mị.
"Trẫm đã đợi khoảnh khắc này suốt năm năm. Đợi ngày nàng nhận ra kẻ mà nàng đã cứu vớt."
"Tại sao?" Lạc Yên nghẹn ngào, nước mắt lăn dài. "Ta đã cứu ngươi... Ta đã đối tốt với ngươi... Tại sao ngươi lại lấy oán báo ân? Tại sao lại tiêu diệt nước Sở của ta?"
Tiêu Cảnh Diễm chồm tới, túm lấy vai nàng, ép nàng đối diện với sự điên cuồng trong mắt hắn.
"Lấy oán báo ân? Không, Lạc Yên. Đây là sự trả ơn của Trẫm."
Hắn gằn từng tiếng, giọng nói chứa đựng sự chấp niệm đáng sợ: "Năm đó, nàng bảo Trẫm hãy sống thật tốt. Trẫm đã sống, sống bằng cách bò lên từ vũng bùn, giẫm đạp lên xác kẻ thù để quay về nước Yên đoạt vị. Trẫm làm tất cả những điều tàn độc đó, chỉ vì một mục đích duy nhất: Đủ mạnh mẽ để xây một chiếc lồng vàng, nhốt nàng lại bên cạnh Trẫm mãi mãi."
"Ngươi điên rồi..." Lạc Yên lắc đầu trong tuyệt vọng.
"Phải, Trẫm điên vì nàng!" Tiêu Cảnh Diễm hét lên, sự bình tĩnh giả tạo vỡ vụn. "Khi Trẫm quay lại nước Sở để cầu hôn, nàng đã làm gì? Nàng chuẩn bị đính hôn với gã Tướng quân họ Lý kia! Nàng đã quên sạch thằng nhóc A Cảnh năm xưa. Nàng ban phát lòng tốt cho cả thiên hạ, nhưng lại tàn nhẫn lãng quên người duy nhất coi nàng là cả sinh mạng!"
Hắn rút từ dưới gối ra một vật. Đó là miếng ngọc bội hình hoa sen năm xưa, giờ đã được bọc vàng cẩn thận, nhưng vẫn còn vương vết máu cũ đã khô đen.
"Trẫm đã thề, nếu nàng không nhớ ra Trẫm, Trẫm sẽ hủy diệt tất cả những gì nàng yêu quý, để trong mắt nàng, trong tâm trí nàng, chỉ còn lại nỗi hận thù dành cho Trẫm. Yêu cũng được, hận cũng được, miễn là nàng khắc cốt ghi tâm cái tên Tiêu Cảnh Diễm này!"
Lạc Yên nhìn miếng ngọc bội – biểu tượng cho lòng thiện lương ngu ngốc của mình – giờ đây lại trở thành nguyên nhân khiến gia đình tan nát, đất nước diệt vong. Nàng bật cười, tiếng cười thê lương, đau đớn đến xé lòng.
"Thì ra là vậy... Thì ra là do ta..." Lạc Yên lẩm bẩm, ánh mắt dại đi. "Chính tay ta đã nuôi dưỡng con quỷ dữ này. Chính ta đã hại chết phụ hoàng, hại chết bá tánh..."
Tiêu Cảnh Diễm thấy nàng cười thì nhíu mày, hắn ôm chặt nàng vào lòng, giọng điệu dịu lại nhưng vẫn đầy tính chiếm hữu: "Quên quá khứ đi. Nước Sở đã là dĩ vãng. Bây giờ nàng là Quý Phi của Đại Yên, là thê tử của A Cảnh. Chỉ cần nàng ngoan ngoãn, Trẫm sẽ bù đắp cho nàng tất cả."
Lạc Yên nằm im trong vòng tay hắn, không phản kháng, cũng không trả lời. Trái tim nàng đã chết lặng ngay khoảnh khắc sự thật được phơi bày. Một bi kịch của nghiệt duyên: Nàng gieo nhân từ, nhưng lại gặt về sự hủy diệt.
Và từ trong đống tro tàn của tuyệt vọng, một ý định đen tối bắt đầu nhen nhóm trong đầu Lạc Yên. Nếu cái chết là sự giải thoát quá dễ dàng, nàng sẽ dùng chính sự sủng ái điên cuồng này của hắn để trả thù.





