Khi mặt hồ trở lại yên tĩnh, thiếu nữ cảm nhận được có người đứng sau lưng. Nàng vội quay lại, giật mình khi thấy một nam nhân đứng cách mình chỉ vài bước. Khuôn mặt chàng bị che khuất sau chiếc mặt nạ tinh xảo, phản chiếu ánh trăng nhàn nhạt.
“Ta không có ý dọa nàng,” chàng lên tiếng, giọng nói trầm ổn nhưng ẩn chứa áp lực vô hình. Chàng nói rằng khúc nhạc của nàng rất nguy hiểm-không phải vì sai lạc, mà vì nó mang sức mạnh có thể đánh thức những thế lực bị phong ấn từ lâu.
Ánh mắt nàng đầy hoang mang. Từ nhỏ đến lớn, nàng chỉ xem cây sáo như một vật bầu bạn. Thế nhưng lời chàng nói lại chắc chắn đến mức khiến nàng không thể xem thường.
Dù nỗi sợ dâng lên, nàng không lùi bước. Trái lại, nàng hỏi thân phận của chàng. Nam nhân im lặng một lúc lâu, rồi chỉ đáp rằng mình là kẻ canh giữ, bị trói buộc bởi trách nhiệm và hối hận.
Dưới ánh trăng, ánh mắt họ giao nhau. Không ai biết rằng cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này sẽ mở ra một mối liên kết mà cả định mệnh lẫn thời gian đều không cho phép họ trốn tránh.





