Từ đêm ấy, nam nhân đeo mặt nạ luôn xuất hiện mỗi khi trăng lên cao. Chàng dạy nàng cách kiểm soát khúc nhạc, không chỉ thổi bằng cảm xúc mà còn bằng sự tỉnh táo và tiết chế.
Những buổi luyện tập diễn ra trong im lặng, tràn đầy sự thấu hiểu không cần lời nói. Chàng chỉnh sửa từng nốt nhạc một cách nhẹ nhàng, đôi tay không chạm vào nàng nhưng luôn đủ gần để khiến tim nàng rung động. Qua từng đêm, khoảng cách giữa họ dần thu hẹp.
Nàng biết được chàng đã sống rất lâu, bị trói buộc bởi một sứ mệnh cổ xưa, không thể nghỉ ngơi cũng chẳng thể giải thoát. Càng hiểu rõ, nàng càng khao khát xoa dịu nỗi cô độc ẩn sau vẻ điềm tĩnh của chàng.
Cảm xúc lặng lẽ nảy nở trong khoảng lặng chung của hai người. Nhưng cả hai đều hiểu, mối liên kết ấy mong manh vô cùng, đứng trước một định mệnh đòi hỏi sự hy sinh. Không ai dám nhắc đến tình yêu, bởi chỉ cần thốt ra, nỗi đau chờ đợi phía trước sẽ càng sâu hơn.





