Trong đêm nguyệt thực, sự thật không thể tiếp tục che giấu. Nam nhân đeo mặt nạ tiết lộ thân phận thật của mình-người canh giữ phong ấn cổ xưa, được tạo ra để kìm hãm sức mạnh hủy diệt của khúc nhạc gắn liền với ánh trăng.
Khi mặt trăng dần tối, phong ấn suy yếu. Những bóng tối dưới đáy hồ bắt đầu chuyển động, đáp lại âm nhạc đã được khắc sâu vào thế giới này. Chàng chuẩn bị hy sinh bản thân, tin rằng đó là con đường duy nhất để hoàn thành sứ mệnh.
Nhưng thiếu nữ không chấp nhận số phận ấy. Nàng nâng cây sáo lên, thổi không phải bằng sợ hãi, mà bằng quyết tâm. Khúc nhạc của nàng thay đổi-dịu dàng hơn, nhưng cũng mạnh mẽ hơn—được dẫn dắt bởi tình yêu, lựa chọn và sự thấu hiểu, chứ không chỉ bởi định mệnh.
Ánh trăng dần sáng trở lại, bóng tối rút lui, phong ấn biến đổi thay vì tan vỡ. Trong khoảnh khắc ấy, số phận được viết lại. Không còn bị trói buộc bởi lời thề xưa, người canh giữ và nữ nhạc công đứng cạnh nhau dưới ánh trăng, tự do lựa chọn tương lai của chính mình.





