Quán Mì Nhỏ Ở Biên Kính
Quán Mì Nhỏ Ở Biên Kính

Quán Mì Nhỏ Ở Biên Kính

Tác GiảYukira
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương7 Chương

Tóm Tắt

Một câu chuyện đời thường ấm áp về người chủ quán mì ở biên cương đế quốc.

Chương 7

Chương 7

Mùa Xuân Trên Biên Giới

Ba năm sau.

Mùa xuân lại về trên Biên Kính, nhưng mùa xuân năm nay rực rỡ hơn bất cứ năm nào trong ký ức của những người dân nơi đây. Một hiệp ước hòa bình lịch sử vừa được ký kết giữa Đế quốc và các bộ tộc phương Bắc. Cánh cổng thành sắt đen sì, lạnh lẽo từng đóng chặt suốt bao năm để ngăn bước quân thù, nay đã mở toang để đón ánh nắng và những đoàn thương buôn tấp nập qua lại.

Không còn tiếng tù và báo động. Thay vào đó là tiếng lục lạc ngựa lanh canh, tiếng rao hàng rộn rã và tiếng cười nói của trẻ thơ chạy nhảy trên những bãi cỏ xanh mướt vừa mọc lại sau bao năm bị vó ngựa chiến giày xéo.

Quán mì của Lão Trương vẫn nằm đó, nép mình dưới chân tường thành, nhưng diện mạo đã thay đổi đôi chút.

Mảnh đất hoang đầy sỏi đá sau quán giờ đây đã biến thành một vườn rau xanh tốt. Những giàn bầu, bí trĩu quả leo kín hàng rào, bên dưới là những luống cải thìa, hành hoa xanh mơn mởn. Một ông già tóc bạc trắng, lưng hơi còng đang lúi húi tưới nước, miệng huýt sáo vang một điệu quân ca cũ. Đó là Lão Mã. Sức sống của mảnh vườn dường như đã truyền sang ông, khiến nếp nhăn trên mặt ông giãn ra, đôi mắt không còn đục ngầu tuyệt vọng mà ánh lên niềm vui lao động.

"Lão Mã! Hái cho ta nắm hành và ít rau mùi! Khách đông quá!" Tiếng Lão Trương vọng ra từ cửa bếp.

"Có ngay! Có ngay! Cái lão già này, hối cái gì mà hối!" Lão Mã càu nhàu yêu, nhưng tay chân lại nhanh thoăn thoắt, cắt một nắm rau tươi rói chạy vào trong.

Bên trong quán, hương thơm của nước dùng "Năm Canh" vẫn ngào ngạt như xưa, nhưng giờ đây nó hòa quyện với mùi của sự hạnh phúc. Khách ngồi kín các bàn. Không còn sự phân biệt giữa lính tráng và dân thường, giữa người Hán và người Hồ. Họ ngồi chung bàn, chia sẻ nhau hũ ớt chưng, cụng ly rượu nếp mới ủ.

Ở chiếc bàn tròn lớn nhất giữa quán, một cảnh tượng khiến Lão Trương xúc động đến mức tay cầm muôi hơi run.

Đó là một gia đình trẻ. Người chồng mặc thường phục nhưng dáng ngồi thẳng tắp quân nhân, khuôn mặt phong trần dạn dày sương gió nhưng ánh mắt tràn ngập yêu thương. Bên cạnh anh là một người phụ nữ dịu dàng, xinh đẹp mang nét đằm thắm của vùng sông nước Giang Nam, đang bế một đứa trẻ bụ bẫm.

Đó chính là cậu lính trẻ năm xưa đã bỏ quên bức thư tình trong quán – A Viễn.

"Chú Trương," A Viễn đứng dậy, giọng run run, hai tay nâng bát rượu kính Lão Trương. "Ba năm trước, nếu không có chú gửi giúp cháu bức thư ấy, nếu không có lời động viên của chú... cháu có lẽ đã không còn mạng trở về, và A Ly cũng sẽ không đợi cháu."

Người phụ nữ tên A Ly cũng đứng dậy, cúi đầu thật sâu. "Cảm ơn ân nhân đã tác thành cho vợ chồng cháu. Bát mì ngày hôm nay, vợ chồng cháu xin được mời chú."

Lão Trương xua tay, khóe mắt cay cay. Ông nhớ lại buổi chiều tà năm ấy, nhớ lại hành trình đến trạm bưu với tấm thẻ bài Hắc Hổ Doanh. Một hành động nhỏ nhoi của ông đã cứu vớt cả một cuộc đời, gieo mầm cho một gia đình hạnh phúc ngày hôm nay.

"Về là tốt rồi. Sống sót là tốt rồi," Lão Trương vỗ vai A Viễn, rồi nhìn đứa bé đang toe toét cười. "Thằng bé này, sau này lớn lên đừng làm lính nữa. Làm một thi nhân, hoặc một đầu bếp, được không?"

Cả quán cười vang. Tiếng cười giòn tan xua đi những bóng ma quá khứ.

Đúng lúc đó, một đoàn người lạ mặt bước vào. Họ mặc trang phục da thú, đeo trang sức bằng bạc và đá quý. Dẫn đầu là một thanh niên trẻ tuổi, tuấn tú, trên cổ đeo một chiếc nanh sói trắng quen thuộc.

Cậu thanh niên đi thẳng đến quầy, đặt lên bàn một túi da lớn.

"Sư phụ ta bảo mang cái này đến cho ông chủ Trương," cậu nói bằng tiếng Quan thoại lơ lớ nhưng rõ ràng.

Lão Trương mở túi ra. Bên trong là những thỏi nấm hương rừng thượng hạng, những tảng thịt cừu tươi ngon nhất và một bình rượu sữa ngựa quý giá.

"Sư phụ ngươi là..."

"Người gọi ông ấy là 'Vị khách đến từ phương Bắc'. Ông ấy giờ đã là Tộc trưởng, đang bận rộn tái thiết lại bộ tộc," cậu thanh niên mỉm cười, chỉ tay lên bức tường gỗ sau lưng Lão Trương. "Sư phụ bảo, nhờ có bát mì và khúc nhạc đêm bão tuyết ấy, ông ấy mới nhớ ra mình còn có quê hương để quay về. Ông ấy bảo ông hãy giữ kỹ chiếc nanh sói kia, nó không chỉ bảo vệ ông khỏi sói dữ, mà còn là thẻ thông hành vĩnh viễn cho bất kỳ ai từ quán mì này muốn đến thảo nguyên làm khách."

Lão Trương nhìn chiếc nanh sói trên tường, rồi nhìn những món quà trên bàn. Những kẻ từng là kẻ thù, nay lại trao nhau những món quà của tình bạn. Biên giới không còn là lằn ranh của hận thù, mà đã trở thành cây cầu nối những nền văn hóa.

"Cảm ơn Tộc trưởng của ngươi," Lão Trương nói. "Mời mọi người ngồi. Hôm nay quán ta đãi món mới: Mì Cừu Hầm Nấm Hương, kết hợp phong vị hai miền Nam - Bắc."

Cả quán vỗ tay rầm rầm. Lão Mã hớn hở chạy ra: "Để ta đi lấy thêm rượu! Hôm nay không say không về!"

Chiều tà.

Khi người khách cuối cùng đã ra về, Lão Trương và Lão Mã ngồi bên bậc cửa, ngắm nhìn hoàng hôn đỏ rực đang buông xuống bức tường thành. Gió xuân hây hẩy thổi, mang theo hương hoa dại nở rộ dọc theo con đường tơ lụa mới mở.

Lão Trương châm tẩu thuốc, nhả một làn khói trắng bay lên trời cao. Ông nhìn đôi bàn tay chai sạn của mình – đôi tay từng cầm kiếm giết giặc, nay chỉ dùng để nhào bột, nấu nước dùng. Ông cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

"Này lão Trương," Lão Mã hỏi, mắt lim dim. "Ông có định về quê không? Bây giờ hòa bình rồi, đường xá thuận lợi."

Lão Trương lắc đầu, mỉm cười nhìn quán mì nhỏ bé, nhìn mảnh vườn xanh tốt, và nhìn người bạn già bên cạnh.

"Quê hương là nơi lòng mình thấy bình yên," ông nói chậm rãi. "Biên Kính này chứa đựng tuổi trẻ của ta, chứa đựng xương máu đồng đội ta, và chứa đựng cả những nụ cười của thực khách. Đây chính là nhà của ta rồi."

Ông đứng dậy, phủi bụi trên tạp dề.

"Vào thôi, lão già. Phải ngâm đậu, ninh xương cho nồi nước dùng ngày mai. Ngày mai nghe nói có đoàn sứ thần đi qua, khách chắc chắn sẽ đông lắm."

"Biết rồi, biết rồi. Ông đúng là cái lão tham công tiếc việc!"

Hai cái bóng già nua dìu nhau bước vào trong quán. Cánh cửa gỗ khép lại, nhưng ánh đèn lồng màu cam ấm áp vẫn tỏa sáng, đung đưa trong gió xuân.

Trên tấm biển gỗ mòn vẹt trước cửa, ai đó đã lén khắc thêm một dòng chữ nhỏ bên dưới chữ "Mì": "Nơi dừng chân của những tâm hồn."

Nồi nước dùng lại sôi ùng ục, tỏa hương thơm ngào ngạt bay xa, bay xa mãi, vượt qua cả bức tường thành đá lạnh lẽo, bay đến tận những thảo nguyên bao la và những miền quê yên bình. Ở nơi biên cương ấy, mùa đông đã thực sự qua đi, nhường chỗ cho một mùa xuân vĩnh cửu của tình người.

Quán Mì Nhỏ Ở Biên KínhTrang 7

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!