Khu Bán Sơn (Mid-Levels), Hong Kong. 5:00 chiều.
Tin tức về hiện tượng thiên văn "Huyết Nguyệt" (Trăng Máu) trăm năm có một đang tràn ngập khắp các mặt báo và đài phát thanh. Người dân Hong Kong đổ xô ra cảng Victoria để ngắm trăng, nhưng Thẩm Ly lại đang đứng trước một cánh cổng sắt rỉ sét, bị dây leo gai góc quấn chặt.
Đây là Biệt thự số 13 đường Bowen – nơi được mệnh danh là "Ngôi nhà nuốt người" của Hong Kong. Mười năm trước, cả gia đình 7 người của một vị thương gia đã treo cổ tự vẫn tại đây trong một đêm mưa bão. Kể từ đó, bất cứ ai chuyển vào đều phát điên hoặc gặp tai nạn thảm khốc trong vòng một tuần.
"Thẩm... Thẩm tiểu thư, cô chắc chắn muốn mua căn này chứ?" Viên môi giới bất động sản họ Trần lau mồ hôi trán, dù trời đang rất mát. "Giá 40 triệu là quá rẻ cho một biệt thự 3000 mét vuông ở Bán Sơn, nhưng... mạng sống quan trọng hơn."
Thẩm Ly nhìn tòa biệt thự kiến trúc kiểu Anh cổ kính nhưng u ám, bị bao phủ bởi một tầng sương đen dày đặc.
"Tôi chốt giá 35 triệu. Trả ngay bằng tiền mặt," Thẩm Ly nói, giọng bình thản. "Đưa chìa khóa cho tôi, và ông có thể về. Đêm nay đừng quay lại đây."
Viên môi giới mừng như bắt được vàng, vội vã làm thủ tục bàn giao rồi chạy biến như bị ma đuổi.
Thẩm Ly đẩy cánh cổng sắt. Tiếng két... chói tai vang lên.
"Chà, nơi này náo nhiệt thật," A Anh hiện ra bên cạnh Thẩm Ly, rùng mình. "Tiểu thư, trong này không chỉ có một con ma đâu. Em cảm thấy có cả một 'Tụ Âm Trận' tự nhiên."
"Không phải tự nhiên," Thẩm Ly bước vào khu vườn cỏ mọc cao quá đầu người. "Là có kẻ đã cố tình chôn một vật gì đó dưới móng nhà để nuôi dưỡng tà khí. Đêm nay Huyết Nguyệt lên cao, âm khí cực thịnh, chính là lúc thích hợp nhất để 'dọn nhà'."
Cô đi thẳng vào đại sảnh. Bên trong bụi phủ dày cả tấc, đồ đạc đổ nát, mạng nhện giăng kín. Trên trần nhà, chiếc đèn chùm pha lê đung đưa nhẹ dù không có gió.
7:00 tối. Huyết Nguyệt bắt đầu.
Bầu trời Hong Kong chuyển sang màu đỏ quạch như máu loãng. Ánh trăng đỏ rực chiếu xuyên qua cửa sổ kính vỡ của biệt thự, nhuộm đỏ cả đại sảnh.
U... u... u...
Tiếng gió rít qua khe cửa nghe như tiếng khóc than ai oán. Nhiệt độ trong nhà giảm xuống đột ngột.
Từ bốn phương tám hướng, những bóng đen bắt đầu chui ra từ tường, từ sàn nhà, từ những tấm gương vỡ. Có ma treo cổ với cái lưỡi dài thượt, có ma chết cháy toàn thân đen sì, có cả những vong hồn trẻ con bò lổm ngổm trên trần nhà.
Hàng trăm cặp mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Thẩm Ly – sinh vật sống duy nhất đang xâm phạm lãnh địa của chúng.
"Thịt... tươi..." "Giết nó... hiến tế cho Huyết Nguyệt..."
Chúng lao vào cô như một cơn lũ đen ngòm.
A Anh sợ hãi hét lên: "Tiểu thư! Chạy đi! Đông quá!"
Thẩm Ly đứng yên giữa tâm đại sảnh. Cô không rút bài Tarot. Lần này, cô lấy từ trong túi ra một nắm hạt đậu đỏ và 5 đồng xu cổ (Ngũ Đế Tiền) mà cô vừa mua ở chợ đồ cổ phố Hollywood.
"Huyền Không Phi Tinh, Cửu Cung Bát Quái. Mượn sức Huyết Nguyệt, Đảo Âm thành Dương!"
Thẩm Ly vung tay. Những hạt đậu đỏ bắn ra như đạn, găm vào các vị trí trọng yếu trên tường và sàn nhà, tạo thành một trận đồ bát quái. 5 đồng xu Ngũ Đế bay lên, lơ lửng xung quanh người cô, phát ra ánh sáng vàng kim rực rỡ.
"Phá!"
Ầm!
Một luồng linh lực cực mạnh bùng nổ từ người Thẩm Ly, va chạm với đám oán linh. Những con ma yếu ớt lập tức bị đánh tan hồn phách. Những con ma mạnh hơn bị đẩy lùi, gào thét trong đau đớn.
Nhưng ngay lúc đó, sàn nhà rung chuyển dữ dội.
Từ dưới tầng hầm, một luồng hắc khí đặc quánh phun trào lên như núi lửa. Một con quái vật khổng lồ hình người, cao tới 3 mét, được tạo thành từ hàng ngàn xác chết thối rữa và bùn đất, từ từ trồi lên.
Đó là "Thi Vương" (Vua Zombie) – thứ được nuôi dưỡng bởi phong thủy tà ác của ngôi nhà này suốt 10 năm qua. Huyết Nguyệt đã đánh thức nó.
"Gaaaaarrrr!" Thi Vương gầm lên, vung nắm đấm khổng lồ đập nát cây cột trụ của đại sảnh. Cả ngôi biệt thự rung lắc như sắp sập.
"Tiểu thư! Nó mạnh quá!" A Anh bị khí thế của Thi Vương ép cho không thể cử động.
Thẩm Ly nhíu mày. Cơ thể này của cô vẫn còn quá yếu, chưa tu luyện lại được bao nhiêu linh lực. Đối đầu trực diện với Thi Vương vào đêm Huyết Nguyệt là một canh bạc.
"Nếu không dùng sức được, thì dùng trí."
Thẩm Ly nhìn lên ánh trăng máu đang chiếu thẳng xuống giếng trời (skylight) của biệt thự. Cô nhanh chóng tính toán phương vị.
"A Anh! Dụ nó vào giữa giếng trời!"
"Nhưng... nhưng em sợ..."
"Muốn đầu thai làm tiểu thư nhà giàu hay muốn hồn phi phách tán? Đi!"
A Anh cắn răng, hiện nguyên hình là con ma nữ kinh dị, bay lượn trước mặt Thi Vương để chọc tức nó. "Đồ cục thịt thối! Lại đây bắt bà này!"
Thi Vương điên tiết, lao theo A Anh.
Ngay khi Thi Vương bước vào vùng ánh sáng đỏ rực dưới giếng trời, Thẩm Ly cắn nát đầu ngón tay giữa, vẽ một lá bùa bằng máu lên không trung.
"Thiên Địa Vô Cực, Càn Khôn Tá Pháp! Kính Chiếu Yêu, Phản!"
Cô đá một mảnh gương vỡ dưới chân bay lên, đỡ lấy ánh trăng Huyết Nguyệt, phản chiếu thẳng vào trán của Thi Vương.
Ánh trăng máu, vốn là thuốc bổ cho tà ma, nhưng khi đi qua "Máu đầu tim" (máu ngón giữa) của Thẩm Ly và trận pháp phản chiếu, nó biến thành ngọn lửa "Tam Muội Chân Hỏa".
Xèo xèo xèo!
"GAAAAA!"
Thi Vương bốc cháy dữ dội. Ngọn lửa màu vàng cam thiêu đốt lớp da thịt thối rữa của nó. Nó giãy giụa điên cuồng, cố gắng thoát ra, nhưng 5 đồng xu Ngũ Đế đã tạo thành một lồng giam vô hình khóa chặt nó lại.
Chỉ trong vòng năm phút, con quái vật khổng lồ biến thành một đống tro bụi.
Cùng với sự diệt vong của Thi Vương, đám oán linh còn lại trong nhà cũng sợ hãi tan biến hoặc quỳ rạp xuống xin tha mạng.
Mây đen tan đi. Mặt trăng dần trở lại màu vàng nhạt bình thường.
Thẩm Ly thở hắt ra, lau vệt máu trên khóe môi. Cô kiệt sức ngồi bệt xuống sàn nhà đầy bụi.
"Xong rồi," cô nói. "Từ nay, nơi này là 'Thiên Cơ Đường'."
Sáng hôm sau.
Giới bất động sản Hong Kong chấn động. Căn biệt thự ma ám số 13 đường Bowen đã được bán. Và kỳ lạ thay, những người đi ngang qua không còn cảm thấy ớn lạnh nữa. Thay vào đó, họ thấy những người thợ đang tấp nập sửa sang, treo lên một tấm biển gỗ mun khắc chữ vàng rồng bay phượng múa:
"THIÊN CƠ ĐƯỜNG - Xem Mệnh, Đoán Vận, Trừ Tà, Cải Phong Thủy."
Tại Biệt thự nhà họ Giang.
Ông Giang đập mạnh tờ báo xuống bàn ăn.
"Cái gì? Con ranh đó mua biệt thự ở Bán Sơn? Nó lấy đâu ra 35 triệu đô la?"
Giang Nhu, thiên kim thật, đang cắt bít tết, tay bỗng dừng lại. Cô ta nhìn bức ảnh chụp ngôi biệt thự trên báo, ánh mắt lóe lên một tia ghen tị và toan tính.
"Bố," Giang Nhu nói nhẹ nhàng. "Con nghe nói căn biệt thự đó phong thủy rất xấu. Chị ấy ở đó không sợ gặp nguy hiểm sao? Hay là... chúng ta mời 'Hoàng Đại Tiên' đến xem thử, nhân tiện... đón chị ấy về?"
Ông Giang hừ lạnh. "Đón về? Mơ đi. Nhưng mời Hoàng Đại Tiên thì được. Ta muốn xem nó giở trò quỷ quái gì. Nếu nó dùng tà thuật kiếm tiền phi pháp, ta sẽ đích thân tống nó vào tù để không làm nhục mặt Giang gia."
Cuộc chiến thực sự giữa Thiên kim thật và Thiên kim giả bây giờ mới bắt đầu.





