Khách sạn The Peninsula Hong Kong. 7:00 tối.
Đêm nay, sảnh chính của khách sạn lâu đời và sang trọng bậc nhất Hong Kong rực rỡ ánh đèn pha lê. Đây là nơi diễn ra "Đêm Từ Thiện Tinh Quang" do Hoắc gia – gia tộc đứng đầu tứ đại gia tộc Hong Kong – tổ chức. Khách mời đều là những ông trùm bất động sản, minh tinh màn bạc và các chính khách quyền lực.
Gia đình họ Giang đến từ rất sớm. Giang Nhu mặc một chiếc váy dạ hội màu trắng tinh khôi của Chanel, cổ đeo chuỗi ngọc trai hồng quý hiếm, trang điểm nhẹ nhàng như một đóa sen trắng không vướng bụi trần. Cô ta khoác tay bà Giang, mỉm cười e lệ trước ống kính phóng viên.
"Giang tiểu thư thật xinh đẹp và nhân hậu," một phóng viên xuýt xoa. "Nghe nói cô vừa quyên góp 5 triệu đô la cho trẻ em nghèo?"
"Đó là tâm nguyện của tôi," Giang Nhu cúi đầu khiêm tốn, nhưng ánh mắt lướt qua đám đông đầy vẻ tự mãn. Hôm nay là màn ra mắt chính thức của cô với tư cách là Thiên kim thật của nhà họ Giang.
Đứng bên cạnh, ông Giang đang trò chuyện với một vị đạo sĩ mặc áo bào vàng, tay cầm phất trần. Đó là Hoàng Đại Tiên (Master Huang) – một thầy phong thủy nổi tiếng chuyên phục vụ giới nhà giàu, nhưng thực chất chỉ là kẻ hữu danh vô thực.
"Đại sư, lát nữa nếu con ranh đó dám đến, ngài hãy giúp tôi vạch trần bộ mặt thật của nó," ông Giang thì thầm.
"Yên tâm," Hoàng Đại Tiên vuốt râu dê. "Bần đạo đã chuẩn bị 'Kính Chiếu Yêu'. Chỉ cần nó xuất hiện, ta sẽ khiến nó hiện nguyên hình là kẻ lừa đảo."
Đúng lúc đó, một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen tuyền từ từ đỗ lại trước sảnh. Biển số xe chỉ có một con số duy nhất: 8.
Cả sảnh tiệc nín thở. Biển số 8 là xe riêng của Hoắc gia chủ – người đàn ông bí ẩn nhất Hong Kong.
Nhưng khi cửa xe mở ra, người bước xuống không phải là Hoắc gia chủ, mà là một cô gái trẻ.
Thẩm Ly.
Cô không mặc váy dạ hội bồng bềnh. Cô mặc một bộ sườn xám (Qipao) bằng nhung đen tuyền, ôm sát lấy đường cong cơ thể hoàn hảo. Trên thân sườn xám thêu một con hạc vàng đang tung cánh bằng chỉ kim tuyến rực rỡ. Tóc cô búi cao bằng một chiếc trâm gỗ đào đơn giản. Thần thái của cô lạnh lùng, cao ngạo và đầy ma mị, áp đảo hoàn toàn vẻ "trong sáng" nhạt nhòa của Giang Nhu.
"Cô ta là ai vậy? Đẹp quá!" "Hình như là con gái nuôi bị đuổi đi của nhà họ Giang?" "Sao cô ta lại đi xe của Hoắc gia?"
Tiếng xì xào bàn tán nổi lên như ong vỡ tổ.
Giang Nhu siết chặt ly rượu trong tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Thẩm Ly lại cướp mất hào quang của cô ta!
Ông Giang giận tím mặt, bước nhanh tới chặn đường Thẩm Ly. "Đồ mặt dày! Ai cho phép mày đến đây? Mày lại dùng tà thuật quyến rũ ai để được đi chiếc xe này?"
Thẩm Ly nhìn ông ta như nhìn một con kiến. "Tránh ra. Ông đang chắn đường tài lộc của chính mình đấy."
"Bảo vệ! Đuổi nó ra ngoài!" Bà Giang hét lên.
"Khoan đã!" Hoàng Đại Tiên bước ra, giơ cao chiếc gương bát quái trên tay. "Thí chủ Giang, đừng nóng. Cô gái này trên người đầy tà khí, chắc chắn đã nuôi ngải hoặc dùng bùa chú để mê hoặc lòng người. Để bần đạo thu phục yêu nữ này!"
Hoàng Đại Tiên hắt một bát nước (mà hắn gọi là nước thánh) về phía Thẩm Ly, miệng lẩm bẩm thần chú.
Đám đông hét lên, lùi lại vì sợ hãi.
Thẩm Ly không hề né tránh. Cô chỉ khẽ nhướng mày.
Ngay khi những giọt nước sắp chạm vào người cô, chúng đột nhiên bốc hơi thành sương trắng, rồi ngưng tụ lại, tạt ngược trở lại mặt Hoàng Đại Tiên.
"Áaaaa!"
Hoàng Đại Tiên ôm mặt hét lên. Nước đó không phải nước thánh, mà là nước pha axit loãng hắn định dùng để hủy dung nhan Thẩm Ly, nhưng giờ chính hắn lãnh đủ.
"Cái gọi là 'Kính Chiếu Yêu' của ông," Thẩm Ly bước tới, giật lấy chiếc gương bát quái trên tay hắn, bóp nát nó bằng một tay. "Chỉ là trò ảo thuật dùng bột phốt pho. Ông tu hành 30 năm, nhưng tâm thuật bất chính, hôm nay ta thay tổ sư phái Mao Sơn phế bỏ tu vi của ông!"
Cô điểm nhẹ một ngón tay vào huyệt Đan Điền của Hoàng Đại Tiên. Hắn ta hộc máu, ngã quỵ xuống đất, toàn thân co giật như bị điện giật.
Cả khán phòng im phăng phắc.
"Thẩm Ly! Mày dám hành hung người ở đây sao?" Ông Giang run rẩy chỉ tay.
"Tôi không hành hung," Thẩm Ly rút khăn tay lau ngón tay. "Tôi đang cứu mạng các người."
Cô ngẩng đầu nhìn lên chùm đèn pha lê khổng lồ nặng 5 tấn đang treo lơ lửng ngay phía trên sân khấu chính, nơi Hoắc Lão Phu Nhân (bà nội của Hoắc gia chủ) đang chuẩn bị lên phát biểu.
"Góc 3 giờ, dây cáp chịu lực bị mòn. Sát khí hướng Tây Nam xung khắc với mệnh Hỏa của Lão Phu Nhân. Trong vòng 10 giây nữa, đèn sẽ rơi."
"Nói nhảm! Bảo vệ đâu!" Quản lý khách sạn lao tới.
"10... 9... 8..." Thẩm Ly bắt đầu đếm ngược, giọng bình thản nhưng vang vọng.
Hoắc Lão Phu Nhân trên sân khấu nhìn thấy ánh mắt kiên định của Thẩm Ly. Bà là người từng trải, linh tính mách bảo bà phải tin cô gái này. Bà lập tức lùi lại hai bước.
"3... 2... 1."
RẦM!!!
Dây cáp đứt phựt. Chùm đèn pha lê khổng lồ rơi tự do xuống sân khấu, đập nát bục phát biểu – nơi Hoắc Lão Phu Nhân vừa đứng cách đó vài giây. Mảnh thủy tinh bắn tung tóe như mưa rào.
Tiếng la hét vang lên hỗn loạn.
Nếu Lão Phu Nhân không lùi lại, bà đã thành một đống thịt nát.
Trong đám bụi mù mịt, Thẩm Ly vẫn đứng yên, tà áo nhung đen không dính một hạt bụi.
Một người đàn ông ngồi trên xe lăn được vệ sĩ đẩy ra từ cánh gà. Hắn mặc vest đen, khuôn mặt tuấn tú nhưng sắc lạnh, đôi chân được phủ một tấm chăn mỏng. Đó là Hoắc Tiêu – ông trùm thực sự của bữa tiệc, và cũng là người bí ẩn ở sòng bạc Macau.
Hoắc Tiêu lướt qua đám đông đang hoảng loạn, đến trước mặt Thẩm Ly.
"Cảm ơn cô Thẩm đã cứu mạng bà nội tôi," giọng hắn trầm ấm, đầy từ tính.
"Tôi không cứu không công," Thẩm Ly nhìn thẳng vào mắt Hoắc Tiêu. "Tôi muốn một lời hứa của Hoắc gia."
"Được. Bất cứ điều gì."
Thẩm Ly quay sang nhìn gia đình nhà họ Giang đang đứng chết trân ở góc phòng.
"Tôi muốn bọn họ..." Thẩm Ly chỉ tay vào ông Giang, bà Giang và Giang Nhu, "...cút khỏi bữa tiệc này ngay lập tức. Sự hiện diện của họ làm ô uế không khí ở đây."
Hoắc Tiêu phất tay nhẹ nhàng.
Đám vệ sĩ lập tức ập tới, lôi xềnh xệch ba người nhà họ Giang ra ngoài như lôi những bao rác.
"Buông tôi ra! Tôi là đối tác của Hoắc gia! Thẩm Ly, mày đợi đấy!" Ông Giang gào thét trong vô vọng. Giang Nhu khóc lóc thảm thiết, hình tượng ngọc nữ tan thành mây khói.
Giới thượng lưu Hong Kong nhìn Thẩm Ly với ánh mắt hoàn toàn khác: Sợ hãi, kính nể và sùng bái.
Chỉ trong một đêm, cô đã đạp đổ Giang gia và trở thành ân nhân của Hoắc gia.
"Bữa tiệc bây giờ mới thực sự bắt đầu," Thẩm Ly mỉm cười, nâng ly rượu vang lên mời Hoắc Tiêu.





