Quảng trường Tháp Olympus. 12:15 sáng.
Cánh cửa kính cường lực của sảnh chính vỡ tan tành dưới làn đạn. Khải lao ra ngoài như một viên đạn rời khỏi nòng, hai tay cầm hai khẩu tiểu liên MP5 (mà anh vừa cướp được) xả đạn không ngừng nghỉ.
Pằng! Pằng! Pằng!
Hàng chục tên côn đồ của Rồng Đen vừa mới đỗ xe máy xuống đã bị hạ gục ngay lập tức. Máu hòa vào nước mưa axit tạo thành những vũng đỏ loang lổ trên mặt đường bê tông.
"Luna, cúi đầu xuống!" Khải hét lên.
Một chiếc SUV bọc thép màu đen của đội an ninh Olympus lao tới, định chặn đường anh. Khải không lùi bước. Anh nhảy lên nắp capo của một chiếc xe hơi đang đỗ gần đó, lấy đà tung người lên không trung, vừa vặn né được cú tông trực diện của chiếc SUV.
Ngay khi tiếp đất, anh lăn một vòng, áp sát một chiếc xe cơ bắp (Muscle car) Ford Mustang 1969 đã được độ chế, sơn hình đầu lâu rực lửa – xe của một tên chỉ huy băng đảng.
Khải bắn toang kính lái, lôi gã tài xế đang ngơ ngác ra ngoài và ném hắn xuống đất.
"Ngồi chắc vào!"
Anh ném Luna vào ghế phụ, khởi động máy. Động cơ V8 gầm lên như một con quái thú bị chọc giận. Khải đạp lút ga. Chiếc xe chồm lên, bánh sau quay tít đốt lốp cháy khét lẹt, rồi lao vút đi, để lại phía sau một đám khói trắng mù mịt.
"Nó cướp xe của Tao! Đuổi theo! Giết nó!" Tiếng gào thét vang lên từ phía sau.
Xa Lộ Trên Cao Số 9 (Skyway 9).
Đây là con đường huyết mạch chạy xuyên qua Đặc Khu Z, lơ lửng ở độ cao 100 mét so với mặt đất, nối liền khu trung tâm xa hoa với khu cảng công nghiệp tồi tàn. Con đường chằng chịt những vết nứt, không có lan can bảo vệ, và trơn trượt như bôi mỡ dưới cơn mưa không ngớt.
Khải liếc nhìn gương chiếu hậu. Một đoàn xe dài dằng dặc đang bám theo anh. Hàng chục chiếc mô tô phân khối lớn, theo sau là ba chiếc SUV bọc thép của Olympus có gắn súng máy trên nóc.
Vèo! Vèo!
Hai tên đi mô tô của Rồng Đen vượt lên, áp sát hai bên hông xe Khải. Chúng vung những sợi xích sắt có gắn móc câu, định đập vỡ kính xe.
Khải bình tĩnh đánh tay lái sang trái thật mạnh.
Rầm!
Sườn xe Mustang bằng thép gia cường đâm sầm vào chiếc mô tô bên trái. Tên cầm lái mất thăng bằng, cả người và xe văng ra khỏi làn đường, lao xuống vực thẳm đen ngòm bên dưới.
Tên bên phải thấy vậy hoảng sợ định phanh lại, nhưng Khải đã giật phanh tay, khiến chiếc xe xoay ngang 90 độ (Drift), đuôi xe quét mạnh vào bánh trước của hắn.
Tên thứ hai bay lên không trung, đập vào biển báo giao thông rồi rơi xuống nắp capo của chiếc SUV đang lao tới phía sau, bị nghiền nát ngay tức khắc.
"Chú lái xe giỏi quá!" Luna bám chặt vào dây an toàn, mắt mở to kinh ngạc nhưng không dám hét lên.
"Chưa hết đâu," Khải nghiến răng.
Từ chiếc SUV dẫn đầu đoàn truy đuổi, một tên lính đánh thuê nhô lên từ cửa sổ trời, vai vác súng chống tăng RPG.
"Cúi xuống!" Khải gập người, tay phải đè đầu Luna xuống thấp nhất có thể.
Vút... BÙM!
Quả đạn RPG sượt qua nóc xe Khải, nổ tung một đoạn đường phía trước. Sức ép của vụ nổ khiến chiếc Mustang chao đảo dữ dội, kính chắn gió rạn nứt như mạng nhện.
Mảnh bê tông và cốt thép rơi rào rào xuống xe. Khải phải đánh vật với vô lăng để giữ cho xe không bị lật.
"Chúng muốn giết cả hai chúng ta!" Luna run rẩy. Lệnh truy nã nói muốn bắt sống cô bé, nhưng súng đạn thì không có mắt.
"Bám chắc!"
Khải nhìn thấy một đoạn đường dốc đang thi công dở phía trước. Đó là một cái bẫy chết người với người thường, nhưng với anh, đó là cơ hội.
Anh gạt cần số, kích hoạt bình Nitrous (NOS) mà tên chủ xe cũ đã lắp.
Ngọn lửa xanh phụt ra từ ống xả. Chiếc Mustang tăng tốc đột ngột, lao thẳng vào đoạn đường dốc như một mũi tên.
"Hắn định tự sát sao?" Đám truy đuổi sững sờ.
Chiếc xe của Khải bay lên không trung, vượt qua khoảng trống dài 30 mét của đoạn đường gãy, và tiếp đất một cách nặng nề ở đoạn đường bên kia.
Két...
Hệ thống giảm xóc rên rỉ, tia lửa bắn tung tóe khi gầm xe cạ xuống mặt đường. Nhưng chiếc xe vẫn chạy tiếp.
Đám mô tô phía sau không may mắn như vậy. Ba tên không kịp phanh, lao thẳng xuống vực. Những chiếc SUV phải phanh gấp, quay đầu tìm đường khác.
Khải thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chưa được bao lâu, một âm thanh khác vang lên trên đầu họ.
Phập phập phập...
Tiếng cánh quạt trực thăng.
Một chiếc trực thăng tấn công màu đen, in logo của Olympus, hiện ra từ đám mây thấp. Đèn pha cực mạnh của nó chiếu thẳng vào xe Khải, làm anh lóa mắt.
"Đối tượng K. Dừng xe ngay lập tức, hoặc chúng tôi sẽ khai hỏa," giọng nói lạnh lùng vang lên từ loa phóng thanh.
"Bọn chó này kiên trì thật," Khải lầm bầm. Anh nhìn quanh. Xung quanh là đường cao tốc trống trải, không có chỗ ẩn nấp.
Chiếc trực thăng hạ thấp độ cao, súng máy 6 nòng (Minigun) bên hông bắt đầu xoay.
Rẹt rẹt rẹt rẹt!
Hàng ngàn viên đạn cày nát mặt đường, đuổi theo sát nút chiếc Mustang. Khải đánh võng liên tục, đạn găm vào thân xe bộp bộp, tạo thành những lỗ thủng lỗ chỗ.
"Luna, cầm lái!" Khải hét lên.
"Cái gì? Cháu không biết lái xe!" Cô bé hoảng loạn.
"Cầm lấy vô lăng! Giữ thẳng! Đừng buông tay dù có chuyện gì xảy ra!"
Khải tháo dây an toàn, nhoài người ra khỏi cửa sổ bên ghế lái, trong khi chiếc xe vẫn đang lao đi với tốc độ 150km/h. Gió và mưa quất vào mặt anh đau rát.
Anh rút khẩu Desert Eagle (cướp được từ Bọ Cạp ở chương 1) và khẩu MP5.
Mắt anh nheo lại, tập trung cao độ. Mục tiêu không phải là phi công (kính chống đạn quá dày), mà là cánh quạt đuôi.
Chiếc trực thăng nghiêng người để xạ thủ ngắm bắn dễ hơn. Đó là sai lầm chết người.
Khải bóp cò.
Viên đạn đầu tiên trượt. Viên thứ hai trúng vỏ máy bay. Viên thứ ba... xuyên qua trục quay của cánh quạt đuôi.
Khẩu Desert Eagle với đạn cỡ lớn .50 AE có sức công phá kinh khủng. Trục cánh quạt bốc khói đen.
"Ăn đi!" Khải gào lên, xả hết băng đạn của khẩu MP5 vào cùng một vị trí.
Keng! Rắc!
Cánh quạt đuôi bị kẹt, gãy lìa. Chiếc trực thăng mất kiểm soát, bắt đầu xoay vòng tròn trên không trung.
"Mayday! Mayday! Chúng tôi bị trúng đạn!"
Chiếc trực thăng lao xuống, đâm sầm vào một tòa nhà bỏ hoang bên cạnh đường cao tốc. Một quả cầu lửa khổng lồ bùng lên, soi sáng cả một góc trời.
Khải chui lại vào trong xe, giành lấy vô lăng từ tay Luna. Cô bé mặt cắt không còn giọt máu, tay vẫn nắm chặt vô lăng đến mức khớp xương trắng bệch.
"Làm tốt lắm nhóc," Khải xoa đầu cô bé.
Phía trước, ngã rẽ dẫn xuống khu Cảng Công Nghiệp (Industrial Port) đã hiện ra. Đây là nơi Elena hẹn gặp để đưa họ lên tàu ngầm.
Nhưng linh tính của một sát thủ mách bảo Khải có điều gì đó không ổn.
Điện thoại vệ tinh trong túi áo anh rung lên. Là Elena.
"K, anh đang ở đâu?"
"Đang xuống Cảng số 4. Tôi đã cắt đuôi được bọn chúng," Khải đáp, liếc nhìn gương chiếu hậu trống trơn.
"Đừng đến Cảng số 4!" Giọng Elena gấp gáp, xen lẫn tiếng súng nổ ở đầu dây bên kia. "Đó là cái bẫy! Marcus Kane đã mua chuộc thuyền trưởng tàu ngầm. Hắn đang đợi anh ở đó với cả một quân đoàn!"
"Cái gì?" Khải phanh gấp. Chiếc xe trượt dài trên đường ướt.
"Đến Nhà máy lọc dầu cũ ở Khu 9. Tôi đang bị truy sát... Tôi có phương án B... Nhanh lên!"
Tút... tút... Tín hiệu bị ngắt.
Khải đấm mạnh vào vô lăng. Cảng số 4 là bẫy. Vậy là không có tàu ngầm, không có lối thoát dễ dàng.
Anh nhìn Luna. Cô bé đang ngủ gật vì kiệt sức sau cơn hoảng loạn.
"Thay đổi kế hoạch," Khải thì thầm, quay đầu xe lao về hướng ngược lại, tiến sâu vào bóng tối của khu công nghiệp hoang tàn.
Cuộc đua chưa kết thúc. Nó chỉ vừa mới chuyển sang một giai đoạn tàn khốc hơn: Cuộc chiến sinh tồn trong lồng kín.





