Khu Công Nghiệp Số 9. Nhà máy lọc dầu bỏ hoang. 02:30 sáng.
Khu 9 là "nghĩa địa" của Đặc Khu Z. Những ống khói khổng lồ rỉ sét chọc thẳng lên trời như những ngón tay xương xẩu, nhả ra từng đợt khói đen kịt hòa vào màn mưa axit. Đây là nơi những cỗ máy công nghiệp cũ kỹ nằm chết gí, tạo thành một mê cung kim loại lạnh lẽo và đầy ám khí.
Chiếc Ford Mustang tơi tả của Khải lết bánh vào cổng nhà máy rồi chết máy hẳn. Khói bốc lên nghi ngút từ nắp capo.
"Chúng ta đến nơi rồi," Khải nói, tháo dây an toàn cho Luna. Anh kiểm tra lại vũ khí. Khẩu MP5 chỉ còn một băng đạn rưỡi. Khẩu Desert Eagle còn 4 viên.
Luna run rẩy bước xuống xe, đôi giày thể thao nhỏ bé đạp lên vũng nước đen ngòm ánh dầu loang. "Cô Elena đang ở đây sao chú?"
"Hy vọng là vậy," Khải nắm chặt tay cô bé, dắt cô đi sâu vào bên trong nhà máy.
Họ đi qua những bể chứa dầu khổng lồ, tiếng bước chân vang vọng rợn người. Ánh đèn pin chiến thuật của Khải quét qua những cầu thang sắt rỉ sét.
Tại khu vực trung tâm điều khiển, Khải nhìn thấy một bóng người đang ngồi dựa lưng vào bảng điều khiển đầy bụi.
Là Elena.
Bộ vest trắng sang trọng của cô giờ đây nhuốm đỏ máu tươi. Một vết đạn xuyên qua bụng cô, máu vẫn đang rỉ ra ướt đẫm sàn nhà.
"Elena!" Khải lao tới, đỡ lấy cô.
Elena mở mắt khó nhọc, hơi thở yếu ớt. "K... anh đến rồi... Khụ khụ..."
"Ai đã làm?" Khải ép tay lên vết thương để cầm máu, nhưng anh biết đã quá muộn.
"Marcus Kane... hắn đã đi trước một bước," Elena nhét vào tay Khải một chiếc USB nhỏ màu bạc. "Dữ liệu... về virus... và tọa độ điểm tập kết mới... Ở sân thượng... trực thăng..."
"Đừng nói nữa," Khải nhíu mày.
"K... cẩn thận..." Elena nắm chặt cổ áo Khải, mắt mở to kinh hoàng nhìn về phía bóng tối sau lưng anh. "...Hắn... đang ở đây."
Đoàng!
Một tiếng súng vang lên khô khốc.
Đầu Elena giật mạnh về phía sau. Một lỗ đạn xuất hiện giữa trán cô. Ánh mắt cô dần mất đi sự sống, tay buông thõng xuống.
Khải không quay đầu lại. Anh ôm lấy Luna, lăn một vòng sang bên phải, nấp sau một khối động cơ máy phát điện khổng lồ.
"Ra đi, Gabriel," Khải nói lớn, giọng bình thản nhưng chứa đựng cơn thịnh nộ kìm nén. "Tao nhận ra tiếng súng của mày. Khẩu Winchester .308, đạn xuyên giáp. Chỉ có mày mới thích dùng loại 'đồ cổ' đó."
Từ bóng tối trên giàn giáo cao 10 mét, một tiếng cười trầm đục vang lên.
"Đã lâu không gặp, K. Hay tao nên gọi là 'Bóng Ma'?"
Một gã đàn ông bước ra ánh sáng mờ ảo. Hắn mặc bộ đồ chiến thuật màu đen, khuôn mặt có một vết sẹo dài chạy từ mắt xuống mép môi. Trên tay hắn là khẩu súng bắn tỉa, và sau lưng hắn là một đội lính đánh thuê tinh nhuệ của Olympus.
Gabriel. Đồng đội cũ của Khải trong tổ chức Bóng Đêm. Người mà Khải từng coi như anh em ruột thịt, người đã cùng anh vào sinh ra tử.
"Tao tưởng mày đã chết cùng tao trong vụ nổ 3 năm trước," Khải nói, tay siết chặt khẩu Desert Eagle.
"Tao sống dai lắm," Gabriel nhếch mép. "Và tao nhận ra rằng, làm chó săn cho Olympus kiếm được nhiều tiền hơn là làm sát thủ tự do. 20 triệu đô cho cái đầu của mày và con bé đó. Một cái giá hời."
"Mày đã bán linh hồn mình rồi, Gabriel."
"Linh hồn?" Gabriel cười khẩy. "Ở cái thế giới này, linh hồn không mua được bánh mì. Giao con bé ra đây, tao sẽ cho mày một cái chết nhanh gọn. Nể tình xưa nghĩa cũ."
Khải nhìn Luna đang run rẩy nép vào ngực mình. Anh thì thầm vào tai cô bé: "Khi chú đếm đến 3, cháu chạy thẳng về phía cầu thang xoắn ốc kia, lên sân thượng. Đừng quay đầu lại."
"Nhưng còn chú..." Luna nước mắt lưng tròng.
"Chú sẽ ổn. Chạy!"
"Một... Hai... BA!"
Khải bất ngờ đứng dậy, không bắn Gabriel mà bắn thẳng vào một đường ống dẫn hơi nước áp suất cao ngay trên đầu hắn.
Pằng!
XÌIIIIIIII!
Một luồng hơi nước nóng bỏng phun ra với lực cực mạnh, bao trùm lấy vị trí của Gabriel và đám lính đánh thuê. Tiếng la hét vang lên.
"Chạy đi Luna!"
Cô bé lao vụt đi. Cùng lúc đó, Khải lao ra khỏi chỗ nấp, hai tay hai súng khai hỏa.
Đoàng! Đoàng! Pằng pằng pằng!
Ba tên lính đánh thuê ngã xuống. Khải di chuyển liên tục, lợi dụng địa hình phức tạp của nhà máy để tránh đạn. Những viên đạn từ súng máy của địch cày nát sàn bê tông, tia lửa bắn tung tóe.
Gabriel, dù bị hơi nước làm bỏng một bên mặt, vẫn kịp nhảy xuống sàn. Hắn rút ra hai con dao găm quân dụng, lao về phía Khải.
"Hết đạn rồi, K!" Gabriel gầm lên.
Khải ném hai khẩu súng rỗng vào mặt Gabriel, rồi rút con dao găm của mình ra.
Keng!
Hai lưỡi dao va chạm tóe lửa. Hai người đàn ông lao vào nhau trong một cuộc chiến tay đôi tàn khốc. Gabriel mạnh hơn, điên cuồng hơn. Hắn tung những cú chém liên tiếp vào ngực và cổ Khải.
Khải lùi lại, đỡ đòn, trên người bắt đầu xuất hiện những vết rạch rỉ máu. Nhưng đôi mắt anh vẫn lạnh băng. Anh đang đợi.
Gabriel tung một cú đá vào bụng Khải, khiến anh văng vào lan can sắt. Lan can rỉ sét gãy đôi, Khải suýt rơi xuống bể chứa dầu rỗng sâu 20 mét bên dưới. Anh kịp dùng một tay bám lấy mép sàn.
"Kết thúc rồi, người anh em," Gabriel đứng trên mép vực, giơ con dao lên định kết liễu Khải.
Nhưng hắn đã mắc sai lầm. Hắn nói quá nhiều.
Khải dùng hết sức bình sinh, đu người lên, hai chân kẹp chặt cổ Gabriel và kéo hắn cùng rơi xuống vực.
"Cái quái..." Gabriel hoảng hốt.
Trong khi rơi tự do, Khải rút một sợi dây cáp mảnh từ thắt lưng, móc vào một thanh xà ngang.
Vút!
Sợi dây căng ra, giữ Khải lơ lửng giữa không trung. Còn Gabriel, không có gì để bám víu, rơi thẳng xuống đáy bể chứa dầu đầy những thanh sắt nhọn.
Phập!
Tiếng cơ thể bị xuyên thủng vang lên rợn người. Gabriel trút hơi thở cuối cùng, mắt vẫn mở trừng trừng nhìn lên người bạn cũ.
Khải đu người trèo lên lại sàn nhà máy. Anh thở dốc, toàn thân đau nhức, máu chảy đầm đìa từ vết thương ở vai. Nhưng anh không có thời gian để nghỉ.
Tiếng trực thăng vang lên trên đầu. Marcus Kane đã đến.
Khải nhặt lấy khẩu súng bắn tỉa của Gabriel và chiếc USB của Elena. Anh chạy về phía cầu thang xoắn ốc.
Sân thượng Nhà máy lọc dầu.
Mưa đã tạnh, nhưng gió vẫn thổi mạnh. Luna đang co ro ở góc sân thượng.
Bầu trời bị che khuất bởi một chiếc trực thăng vận tải khổng lồ của Olympus. Từ trên trực thăng, hàng chục tên lính đặc nhiệm đu dây xuống, bao vây lấy hai chú cháu.
Và bước ra từ trực thăng là Marcus Kane. Hắn mặc bộ vest đen, tay cầm một ly rượu vang, nhìn Khải như nhìn một con thú bị dồn vào chân tường.
"Hết đường chạy rồi, Bóng Ma," Kane cười nham hiểm. "Giao con bé đây, và ta sẽ cân nhắc để mày chết toàn thây."
Khải đứng chắn trước mặt Luna. Anh chỉ còn một khẩu súng lục với 3 viên đạn và một con dao găm. Xung quanh là 50 nòng súng tiểu liên.
Đây là Tử Địa.
Nhưng Khải bỗng mỉm cười. Anh rút chiếc USB màu bạc ra, giơ lên cao.
"Mày muốn con bé? Hay mày muốn cái này?" Khải hét lớn, giọng vang vọng giữa tiếng gió. "Trong này là bằng chứng mày tạo ra virus Tử Thần. Nếu tao không nhập mã xác nhận trong vòng 5 phút nữa, dữ liệu này sẽ tự động được gửi đến tất cả các hãng thông tấn trên thế giới."
Nụ cười trên môi Marcus Kane tắt ngấm. Hắn biết Elena đã lấy trộm cái gì.
"Mày dám..."
"Thả con bé đi. Cho nó lên trực thăng rời khỏi đây. Khi tao thấy nó an toàn, tao sẽ đưa cái USB cho mày," Khải ra điều kiện.
"Không! Cháu không đi nếu không có chú!" Luna ôm chặt lấy chân Khải khóc nấc lên.
"Nghe lời chú, Luna," Khải cúi xuống, nhìn sâu vào mắt cô bé lần cuối. "Cháu phải sống. Cháu là hy vọng của thế giới này. Đừng để sự hy sinh của Elena và chú trở nên vô nghĩa."
Kane suy tính một lúc, rồi phất tay ra hiệu cho lính. "Được. Cho con bé lên máy bay."
Một tên lính tiến đến, kéo Luna đi. Cô bé gào khóc, cố gắng vươn tay về phía Khải.
Khải đứng đó, cô độc giữa vòng vây kẻ thù, nhìn chiếc trực thăng cứu hộ (chiếc thứ hai vừa đến theo tín hiệu của Elena) đưa Luna bay đi xa dần.
Giờ đây, trên sân thượng chỉ còn lại anh và quân đoàn của Kane.
"Được rồi. Con bé đã đi," Kane bước tới gần. "Đưa cái USB đây."
Khải nhìn chiếc USB trong tay, rồi nhìn Kane. Anh bóp nát nó trong lòng bàn tay.
Rắc.
"Tao đã nói dối," Khải cười, nụ cười của một kẻ không còn gì để mất. "Không có lệnh gửi tự động nào cả. Và tao cũng không bao giờ giao dịch với quỷ dữ."
Mặt Kane biến sắc, đỏ gay vì giận dữ. "GIẾT NÓ! BẮN NÁT NÓ CHO TAO!"
Khải rút hai quả lựu đạn cuối cùng (lấy từ xác Gabriel) ra, rút chốt.
"Đến đây nào, lũ khốn."
Anh lao vào giữa đám lính đặc nhiệm.
Màn hình chuyển sang màu đen cùng với tiếng nổ long trời lở đất.
(Hết chương 4. Chương 5 sẽ là cái kết bất ngờ: Khải có thực sự chết? Hay đây là bước khởi đầu cho sự sụp đổ của Olympus?)





