Sân thượng Nhà máy lọc dầu. 02:45 sáng.
BÙM!
Vụ nổ từ hai quả lựu đạn tạo ra một chấn động kinh hoàng, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của Khu 9. Ánh lửa bùng lên dữ dội, nuốt chửng một góc sân thượng, thổi bay đám lính đặc nhiệm đứng gần đó như những con búp bê vải. Sức ép từ vụ nổ khiến kết cấu thép già nua của nhà máy rung lên bần bật, những mảng bê tông lớn đổ sập xuống tạo thành một đám bụi mù mịt.
Marcus Kane bị luồng khí nén hất văng ra xa, đập lưng vào thành trực thăng. Hắn ho sặc sụa, tai ù đi, lồm cồm bò dậy giữa đống đổ nát. Bộ vest đắt tiền rách tả tơi, khuôn mặt đầy máu và bụi.
"Tìm xác nó! Tìm cái xác cho tao!" Kane gào lên điên loạn, tay ôm cánh tay trái đã bị gãy.
Đám lính còn sống sót thận trọng tiến vào đám khói bụi dày đặc, súng lăm lăm trên tay. Tại tâm chấn vụ nổ, sàn bê tông đã bị thủng một lỗ lớn, lộ ra những thanh thép xoắn vặn.
Không có xác chết nào cả. Chỉ có vài mảnh vải cháy xém từ chiếc áo khoác da của Khải.
"Hắn biến mất rồi!" Một tên lính hét lên.
"Không thể nào! Không ai có thể sống sót sau vụ nổ đó!" Kane nghiến răng, mắt long lên sòng sọc. "Hắn chắc chắn đã rơi xuống tầng dưới. Phong tỏa toàn bộ khu vực! Lục soát từng mét vuông! Tao muốn thấy cái đầu của hắn!"
Nhưng ngay lúc đó, một âm thanh lạ vang lên.
Không phải tiếng súng. Mà là tiếng chuông điện thoại.
Hàng loạt tiếng chuông điện thoại vang lên cùng một lúc. Từ điện thoại của Kane, của đám lính, và cả từ hệ thống loa phát thanh công cộng của thành phố.
Kane rút chiếc điện thoại vệ tinh trong túi ra. Màn hình đang hiển thị một thông báo khẩn cấp: "TIN TỨC ĐẶC BIỆT: SỰ THẬT VỀ OLYMPUS."
Hắn sững người. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía trung tâm thành phố. Màn hình hologram khổng lồ trên tháp Olympus – nơi vừa nãy còn chiếu lệnh truy nã Khải – giờ đây đã bị hack. Thay vào đó là đoạn video ghi lại cảnh Marcus Kane đang ra lệnh tiêm virus vào người những đứa trẻ vô gia cư trong phòng thí nghiệm.
Giọng nói của Kane trong video vang vọng khắp Đặc Khu Z: "Chúng ta sẽ phát tán virus Tử Thần vào nguồn nước. Sau đó, bán vắc-xin với giá cắt cổ. Thế giới sẽ quỳ dưới chân Olympus."
"Cái... cái gì thế này?" Kane run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu.
Hắn nhớ lại lời của Khải trước khi bóp nát chiếc USB: "Tao đã nói dối. Không có lệnh gửi tự động nào cả."
Đúng, Khải đã nói dối. Nhưng là nói dối ngược lại.
Khải đã cắm chiếc USB vào máy tính chủ của nhà máy lọc dầu ngay khi vừa đến nơi (lúc Kane chưa tới). Anh đã thiết lập chế độ tải lên đám mây ngay lập tức. Chiếc USB anh bóp nát trước mặt Kane chỉ là vỏ bọc rỗng tuếch. Màn kịch bóp nát USB và lao vào cảm tử chỉ để câu giờ cho dữ liệu được lan truyền toàn cầu.
"Lão chủ! Cổ phiếu Olympus đang rơi tự do! Interpol và quân đội Liên Hợp Quốc vừa tuyên bố phong tỏa Đặc Khu Z!" Tên trợ lý của Kane hốt hoảng báo tin.
"Không! Không thể nào kết thúc như thế này được!" Kane gào lên, rút súng bắn nát chiếc điện thoại. Hắn quay sang viên phi công trực thăng. "Cất cánh! Đưa tao đến sân bay tư nhân! Ngay lập tức!"
"Xin lỗi ngài Kane," viên phi công lạnh lùng đáp, tay vẫn giữ cần lái nhưng không khởi động động cơ. "Tài khoản của ngài vừa bị đóng băng. Tôi không làm việc không công."
"Mày dám phản tao?" Kane chĩa súng vào đầu viên phi công. "Tao sẽ bắn nát sọ mày!"
ĐOÀNG!
Một tiếng súng vang lên. Nhưng không phải từ súng của Kane.
Viên đạn xuyên qua cổ tay cầm súng của Kane, khiến khẩu súng văng ra xa. Hắn hét lên đau đớn, ngã khuỵu xuống sàn sân thượng.
Mọi ánh mắt đổ dồn về hướng viên đạn bay tới.
Trên đỉnh của một ống khói nhà máy cách đó 200 mét. Một bóng đen đang đứng sừng sững giữa ánh trăng vừa ló dạng sau màn mây. Người đó cầm trên tay khẩu súng bắn tỉa Winchester .308 (khẩu súng của Gabriel).
Là Khải.
Anh chưa chết. Vụ nổ lựu đạn đã tạo ra màn khói che mắt, giúp anh nhảy xuống tầng dưới qua lỗ hổng sàn nhà. Anh đã leo lên ống khói cao nhất, kiên nhẫn chờ đợi thời khắc phán quyết.
"Bóng Ma..." Kane thều thào, nhìn bóng đen xa xa với nỗi kinh hoàng tột độ.
Khải nhìn qua ống ngắm. Mục tiêu đã nằm trong tầm bắn. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận nhịp tim mình hòa cùng nhịp gió.
Viên đạn đầu tiên là để cảnh cáo. Viên đạn thứ hai... là cho Elena. Là cho em gái anh. Là cho Luna. Và cho chính linh hồn rách nát của anh.
"Kết thúc thôi," Khải thì thầm.
Ngón tay anh siết cò.
ĐOÀNG!
Viên đạn xé gió, bay qua khoảng không gian chết chóc, găm thẳng vào giữa trán Marcus Kane.
Ông trùm của đế chế Olympus ngã ngửa ra sau, mắt mở trừng trừng nhìn bầu trời đêm. Đế chế tội ác của hắn sụp đổ cùng với hơi thở cuối cùng.
Đám lính đánh thuê nhìn thấy chủ nhân đã chết, và nhận ra quân đội đang ập đến bao vây khu vực, liền vứt bỏ vũ khí đầu hàng.
Trên đỉnh ống khói, Khải hạ súng xuống. Anh nhìn về phía xa, nơi chiếc trực thăng cứu hộ chở Luna đã biến mất sau đường chân trời. Một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt đầy sẹo và máu của anh.
Anh tháo chiếc thẻ bài quân nhân cũ kỹ trên cổ – vật duy nhất gắn liền với cái tên "Khải" – và ném nó xuống vực sâu.
Bóng Ma đã hoàn thành giao kèo. Và Bóng Ma cũng cần được nghỉ ngơi.
6 tháng sau. Geneva, Thụy Sĩ.
Mùa thu ở Thụy Sĩ đẹp như một bức tranh. Những ngọn núi phủ tuyết trắng xóa soi bóng xuống mặt hồ Geneva xanh biếc. Không khí trong lành, yên bình, khác xa với cái địa ngục ồn ào và ô nhiễm của Đặc Khu Z.
Tại một trường nội trú tư thục danh tiếng, Luna bước ra khỏi cổng trường. Cô bé mặc đồng phục chỉnh tề, khuôn mặt hồng hào và rạng rỡ, không còn vẻ sợ hãi của ngày xưa.
Đế chế Olympus đã bị xóa sổ. Virus Tử Thần bị tiêu hủy. Luna được một tổ chức nhân quyền bảo vệ và nhận nuôi. Cô bé đã có cuộc sống bình thường mà Elena đã đánh đổi mạng sống để giành lấy.
"Luna! Có bưu phẩm cho cậu này!" Một người bạn học chạy tới, đưa cho cô bé một hộp quà nhỏ.
Luna ngạc nhiên mở hộp ra. Bên trong là một con gấu bông được khâu vá tỉ mỉ bằng tay – giống hệt con gấu bông rách nát mà cô bé đã bỏ lại ở Đặc Khu Z, nhưng sạch sẽ và mới tinh.
Bên cạnh con gấu là một tấm bưu thiếp. Không có chữ ký. Không có lời nhắn. Chỉ có hình ảnh một tiệm sửa xe nhỏ nằm ven một bờ biển nhiệt đới đầy nắng và gió.
Luna cầm tấm bưu thiếp lên, đôi mắt cô bé rưng rưng lệ, nhưng miệng lại mỉm cười rạng rỡ.
Ở góc của tấm ảnh, có một bóng người đàn ông đang cúi người sửa xe. Dù chỉ là bóng lưng, nhưng Luna nhận ra chiếc áo khoác da sờn vai quen thuộc đó.
Cô bé ôm chặt con gấu bông vào lòng, nhìn lên bầu trời xanh ngắt.
"Cảm ơn chú, Bóng Ma."
Ở một nơi nào đó rất xa, bên bờ biển Địa Trung Hải.
Khải lau vết dầu mỡ trên tay, ngước nhìn ra biển. Tiếng sóng vỗ rì rào thay thế cho tiếng súng. Anh cầm chai bia lạnh lên, uống một ngụm sảng khoái.
Anh không còn là sát thủ. Anh không còn là "K". Anh chỉ là một người đàn ông đã tìm thấy sự bình yên sau cơn bão.
Bản giao kèo máu đã kết thúc. Cuộc đời mới vừa bắt đầu.





