Đánh Giá Mì Ăn Liền Liên Ngân Hà
Đánh Giá Mì Ăn Liền Liên Ngân Hà

Đánh Giá Mì Ăn Liền Liên Ngân Hà

Tác GiảLê Nhật Linh
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương7 Chương

Tóm Tắt

Khi Zog, một Thanh tra Ngân hà cao cấp trong bộ đồ xốp bong bóng, rơi trúng một phòng trọ nghèo nàn tại TP.HCM, chàng sinh viên cháy túi tên Tùng buộc phải trở thành lá chắn cuối cùng của nhân loại. Nhiệm vụ của Zog rất đơn giản: đánh giá xem có nên phá hủy Trái Đất hay không. Để cứu hành tinh, Tùng kéo vị khách ngoài hành tinh đi qua những "nỗi kinh hoàng" thực sự của đời sống hiện đại: sống sót qua kẹt xe giờ cao điểm, chiến đấu với thủ tục hành chính, mặc cả "khô máu" ngoài chợ và chịu đựng mùi mắm tôm. Đây là một hành trình hỗn loạn nơi quyền miễn trừ ngoại giao trở nên vô nghĩa trước các "Ninja Lead", và số phận của thế giới không phụ thuộc vào vũ khí hạt nhân, mà nằm trọn trong một bát mì tôm trứng hoàn hảo. Một câu chuyện hài hước châm biếm tôn vinh vẻ đẹp trong sự hỗn loạn đời thường của Việt Nam.

Chương 7

Chương 7

The Final Verdict

Ánh nắng ban mai xuyên qua cái lỗ trên trần nhà như một tia laser, chiếu thẳng vào mặt Zog.

"Argh," Zog rên rỉ, che mắt lại. "Tùng, ta sắp chết rồi. Lò phản ứng bên trong đầu ta đang ở mức nguy kịch. Đây có phải là nhiễm độc phóng xạ từ cái đền thờ Karaoke đó không?"

Tùng đang nằm bẹp trên sàn, ôm chặt cái gối. "Đó là cảm giác say nguội (hangover) đấy Zog. Chào mừng đến với kiếp làm người. Cái giá của hạnh phúc đêm qua là sự hối hận vào sáng nay."

Đột nhiên, thiết bị hình cái thìa của Zog bắt đầu nhấp nháy đèn đỏ. Một hình ảnh ba chiều phóng ra từ thiết bị, hiện lên khuôn mặt đáng sợ của Tổng Tư Lệnh Tối Cao Hội đồng Ngân hà. Ông ta trông giống như một cây súp lơ khổng lồ giận dữ có ba con mắt.

"THANH TRA ZOG!" hình chiếu gầm lên. Âm thanh rung chuyển bên trong hộp sọ của họ. "Thời gian của ngươi đã hết! Trái Đất có phù hợp để phá hủy không? Hạm đội máy ủi đang ở chế độ chờ. Đưa ra phán quyết ngay!"

Zog lồm cồm bò dậy, cố gắng chào theo kiểu quân đội nhưng suýt ngã sấp mặt. "Thưa Tổng Tư Lệnh! Tôi... ờ... tôi đang tổng hợp dữ liệu!"

"Ngươi có 30 phút!" Tư Lệnh hét lên. "Nếu ta không nhận được câu trả lời 'CÓ' hoặc 'KHÔNG', ta sẽ làm bốc hơi ngươi cùng với cái hành tinh này! Kết thúc truyền tin."

Hình chiếu biến mất. Zog nhìn Tùng với đôi mắt mở to hoảng loạn.

"Tùng! Ta phải quyết định! Ngay bây giờ! Dữ liệu của ta đang xung đột. Giao thông là chiến tranh. Hành chính là ngục tối. Sầu riêng là vũ khí sinh học. Nhưng Karaoke... Karaoke lại mang tính tâm linh." Zog đi đi lại lại trong phòng. "Điểm trừ đang nhiều hơn điểm cộng. Logic buộc ta phải phá hủy hành tinh này."

Tùng ngồi dậy. Cậu biết khoảnh khắc này sẽ đến. Cậu nhìn ví. Trống rỗng. Cậu nhìn tủ lạnh. Trống rỗng.

Rồi, cậu nhìn lên kệ. Ở đó, tắm mình trong tia nắng, là gói mì tôm 'Tôm Chua Cay' cuối cùng. Và bên cạnh nó, một quả trứng gà duy nhất.

"Zog," Tùng bình tĩnh nói. "Trước khi ông ấn cái nút đỏ to đùng đó, để tôi làm cho ông bữa ăn cuối cùng. Đây là công nghệ tối thượng của Trái Đất. Nó chữa được say nguội. Nó mang lại sự bình yên cho tâm hồn."

Zog khựng lại. "Lại là Sầu riêng à? Nếu là Sầu riêng, ta sẽ phá hủy hành tinh ngay lập tức."

"Không. Là Mì Tôm."

Tùng đun nước. Tiếng nước sôi ùng ục là âm thanh duy nhất trong phòng. Cậu xé gói mì—rẹttt—một âm thanh quen thuộc với mọi sinh viên Việt Nam. Cậu bỏ vắt mì vào bát. Chế nước sôi. Úp cái đĩa lên trên.

Ba phút. Sự chờ đợi đau đớn.

Rồi, giây phút vén màn. Tùng nhấc cái đĩa ra. Hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương của tôm nhân tạo, me chua, ớt cay và vị ngon thuần khiết của bột ngọt. Cậu đập quả trứng vào nước dùng đang nóng hổi, nhìn lòng trắng xoay vòng và chín ngay lập tức.

"Chiêm ngưỡng đi," Tùng thì thầm. "Bữa sáng của những nhà vô địch."

Zog tiến lại gần bát mì. Hơi nước phả vào mặt hắn. Các cảm biến khứu giác của hắn giật giật. "Mùi hương này... thật dễ chịu. Nó có mùi của... sự an toàn."

Zog cầm đũa lên (hắn đã thành thạo từ Chương 3). Hắn gắp một đũa mì xoăn tít, thổi nhẹ, và húp một cái.

Ssoooạttt.

Nước dùng chạm vào lưỡi hắn. Vị chua đánh thức bộ não đang mệt mỏi. Vị cay đá bay cơn say ra khỏi hệ thống. Sợi mì dai, giòn. Và quả trứng... quả trứng béo ngậy và mềm mại.

Zog đứng hình. Một giọt nước mắt đơn độc lăn dài trên má tím.

"Cái này..." Zog thì thầm. "Cái này giá bao nhiêu?"

"Khoảng 5.000 đồng," Tùng nói. "20 xu Mỹ."

"20 xu?" Zog nhìn bát mì không tin nổi. "Chỉ với 20 xu, ngươi có thể mua một cái ôm ấm áp cho nội tạng của mình sao? Ngươi có thể mua được một khoảnh khắc minh mẫn hoàn hảo sao?"

Zog húp sạch nước dùng, nghiêng bát cho đến khi giọt cuối cùng biến mất. Hắn đặt bát xuống cái cạch đầy thỏa mãn. Cơn đau đầu đã biến mất.

"Tùng," Zog nói giọng trang nghiêm. "Một nền văn minh có thể tạo ra mức độ hạnh phúc này với chi phí thấp như vậy... không thể là kẻ xấu. Các ngươi có thể hỗn loạn. Các ngươi có thể có thủ tục hành chính đáng sợ. Nhưng các ngươi có Mì Tôm."

Thiết bị cái thìa lại kêu bíp bíp. Tổng Tư Lệnh lại hiện ra.

"ZOG! BÁO CÁO! CHÚNG TA CÓ PHÁ HỦY TRÁI ĐẤT KHÔNG?"

Zog đứng thẳng người. Hắn lau vết nước mì dính trên cái áo Pikachu-Gucci.

"Phủ định, thưa Tư Lệnh. Hành tinh Trái Đất là... không thể sống được."

"Không thể sống được?"

"Vâng. Nó tràn ngập những phương tiện hai bánh cực kỳ hung hãn và bầu khí quyển có mùi tôm lên men. Đây là khu vực nguy hiểm sinh học cấp 5. Không phù hợp để làm bãi đậu xe. Chúng ta nên tránh xa nó bằng mọi giá."

Tư Lệnh hừ mũi. "Kinh tởm. Được thôi. Chúng ta sẽ tráng nhựa Sao Hỏa vậy. Làm tốt lắm, Zog. Quay về căn cứ đi."

Hình chiếu tắt ngấm.

Tùng thở hắt ra, đổ gục xuống sàn. "Ông cứu chúng ta rồi. Ông đã nói dối Hội đồng."

"Ta không nói dối," Zog mỉm cười. "Hành tinh này quá điên rồ đối với họ. Họ sẽ không sống sót nổi năm phút trong giao thông của các cậu đâu."

Zog bước về phía tàu của mình. Bộ đồ xốp bong bóng đã rách. Hắn đang mặc một cái áo phông lố bịch. Hắn đang bị say nguội. Nhưng hắn trông rất hạnh phúc.

"Tạm biệt, Tùng. Cảm ơn vì bát mì."

"Tạm biệt, Zog. Cảm ơn vì viên kim cương."

Zog trèo vào quả trứng bạc. Động cơ gầm lên, thổi bụi bay tứ tung. Con tàu bắn vọt lên qua cái lỗ trên trần nhà, biến mất vào bầu trời xanh.

Tùng đứng đó, một mình trong căn phòng bừa bộn. Sự im lặng trở lại.

Đột nhiên, một nắm đấm nặng nề đập vào cửa chính.

RẦM! RẦM! RẦM!

"TÙNG! MỞ CỬA RA!" Là bà chủ nhà. Giọng bà ấy còn to hơn cả động cơ tàu vũ trụ. "TÔI NGHE THẤY TIẾNG NỔ! TẠI SAO NƯỚC LẠI DỘT XUỐNG DƯỚI NHÀ? NẾU CẬU LÀM HỎNG CÁI GÌ, CẬU SẼ PHẢI ĐỀN GẤP ĐÔI!"

Tùng nhìn cái lỗ trên trần nhà. Cậu nhìn cái bát mì rỗng.

Cậu mỉm cười. Thế giới vẫn chưa kết thúc. Nhưng cuộc chiến của cậu với bà chủ nhà mới chỉ bắt đầu.

Cậu nhặt viên kim cương Zog đưa cho ở Chương 1 lên.

"Ra ngay đây cô ơi!" Tùng hét lên đầy vui vẻ. "Con có tiền nhà rồi! Và có khi đủ mua cả cái tòa nhà này luôn ấy chứ!"

Đánh Giá Mì Ăn Liền Liên Ngân HàTrang 7

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!