Màn đêm đã buông xuống thành phố, và những con phố sáng rực ánh đèn neon. Tùng dừng xe trước một tòa nhà trông giống như cung điện của một vị hoàng đế bị ám ảnh bởi nhạc disco. Nó được bao phủ bởi đèn LED nhấp nháy, những bức tượng sư tử vàng và một tấm biển ghi: KARAOKE THIÊN ĐƯỜNG.
"Chúng ta đang vào đền thờ sao?" Zog hỏi, chỉnh lại cái áo Pikachu-Gucci. "Đây là nơi các ngươi thờ phụng Thần Decibel à?"
"Đại loại thế," Tùng cười toét miệng. "Đây là Karaoke. Cách tụi tôi giải trí đấy. Tụi tôi uống bia và gào vào micro cho đến khi đau họng thì thôi."
"Các ngươi... gào thét để giải trí?" Zog kiểm tra máy dịch thuật đa năng. "Cậu có chắc là cậu không định nói từ 'tra tấn' không?"
Họ bước vào một phòng riêng. Căn phòng tối om, thoang thoảng mùi mực khô nướng và mùi thuốc lá lạnh. Một quả cầu disco quay cuồng trên trần nhà. Tùng gọi một két bia và một đĩa trái cây.
"Được rồi," Tùng nói, khui một lon bia. "Luật là: 1, 2, 3, DÔ! Sau đó thì uống. Đây là thuốc tăng lực lòng dũng cảm."
Zog phân tích chất lỏng màu vàng. "Ethanol. Một loại chất độc nhẹ làm suy giảm chức năng nhận thức. Các ngươi tự đầu độc mình để có được sự dũng cảm sao?"
"Chính xác. Giờ thì nhìn và học hỏi đây."
Tùng chọn một bài hát. Đó là một bản nhạc vàng buồn thấu tim gan về một chàng trai nghèo mất người yêu vì không có tiền mua xe máy xịn. Tùng hát với đôi mắt nhắm nghiền, trút hết tâm can vào chiếc micro. Giọng hát của cậu thì... trung bình. Nhưng sự nhiệt tình thì đạt đẳng cấp Olympic.
Zog ngồi trên ghế sofa, kinh hoàng. "Tùng, cậu có đau không? Ta có nên gọi y tế không? Cậu nghe như một con cá voi đang hấp hối vậy."
"Tôi đang trút bầu tâm sự đấy!" Tùng hét lên át tiếng nhạc. "Cái này gọi là Bolero. Nhạc buồn dành cho người vui."
"Phi logic," Zog lầm bầm. "Tại sao lại mô phỏng nỗi buồn chứ?"
Đột nhiên, cánh cửa bật mở. Một nhóm bạn của Tùng ùa vào. Họ đều đã "tưng tưng" (say). Họ chẳng thèm thắc mắc tại sao Tùng lại đi cùng một gã khổng lồ màu tím. Họ cứ mặc định Zog là du học sinh nước ngoài bị bệnh da liễu lạ nào đó.
"Ê! Bạn mới!" một người bạn hét lên, dúi cái micro vào tay Zog. "Đến lượt ông! Hát đi! Hát đi!"
Zog cầm cái micro như cầm một quả lựu đạn. "Ta không biết bài hát Trái Đất của các ngươi."
"Chọn bừa đi! Gào lên là được!"
Zog nhìn lên màn hình. Hắn không hiểu lời bài hát, nhưng hắn hiểu tần số âm thanh. Hắn đứng dậy. Cả phòng im lặng.
"Được thôi," Zog tuyên bố. "Ta sẽ trình bày Quốc ca của Hạm đội Ngân hà, theo truyền thống thường được hát trước khi hủy diệt một hệ sao."
Zog mở miệng.
Đó không phải là hát. Thậm chí cũng chẳng phải là hét. Đó là một chuỗi những tiếng rít cơ khí chói tai, những tiếng gầm ở tần số thấp và tiếng nhiễu sóng nghe như một cái modem mạng dial-up đang đánh nhau với một cái cưa máy.
RÉÉÉÉÉÉ—UỲNH—UỲNH—XẸT XẸT XẸT!
Ly cốc trên bàn rung bần bật. Đĩa trái cây nhảy múa. Tùng bịt chặt tai. Loa đài rên rỉ trong đau đớn.
Nhưng rồi, Zog lên một nốt cao đến mức tai người không nghe thấy được, nhưng lại làm quả cầu disco quay nhanh gấp ba lần.
Hắn kết thúc. Sự im lặng bao trùm căn phòng. Tùng kiểm tra xem tai mình có bị chảy máu không.
Đột nhiên, máy karaoke nhấp nháy: ĐIỂM SỐ: 100.
Đám bạn của Tùng vỗ tay rầm rầm.
"Yeah! Chất đấy!" một gã hét lên. "Tao không biết đó là tiếng nước nào, nhưng nghe sâu sắc vãi! Kiểu như... techno-death-metal ấy!"
"1, 2, 3, DÔ!" họ reo hò, cụng ly với Zog.
Zog chớp mắt, bối rối. "Ta vừa đe dọa làm bốc hơi hành tinh của các ngươi bằng tiếng mẹ đẻ, và các ngươi... thích nó sao?"
"Tụi này thích cái năng lượng đó!" Tùng hét lên, đưa cho Zog một lon bia. "Uống đi, Zog! Ông có năng khiếu đấy!"
Zog nhấp một ngụm "thuốc độc". Một cảm giác ấm áp, lâng lâng lan tỏa trong lồng ngực. Những ánh đèn quay cuồng dường như không còn khó chịu nữa. Tiếng ồn ào cảm giác thật... gắn kết.
"Cái 'Karaoke' này," Zog nói, giọng hơi líu lại. "Nó hiệu quả đấy. Các ngươi giải phóng áp lực bên trong thông qua sóng âm. Và ethanol giúp ngắt kết nối các mạch logic."
"Giờ ông hiểu rồi đấy!" Tùng cười lớn.
Đến 2 giờ sáng, Zog đang đứng trên bàn, đeo cái lục lạc quanh cổ, song ca bài “Careless Whisper” (Lời thì thầm bất cẩn) cùng với Tùng.
Zog nhận ra một điều. Loài người thật hỗn loạn, ồn ào, đầy cảm xúc và phi logic. Họ ăn thức ăn có độc tố, lái xe theo đội hình chiến đấu, và gào thét để giải trí. Nhưng trong căn phòng tối tăm này, bao quanh bởi những giọng hát dở tệ và tiếng cụng ly, họ cũng thật... ấm áp.
"Tùng," Zog nói, đi loạng choạng khi họ bước ra khỏi quán.
"Sao đấy?"
"Có lẽ ngày mai ta sẽ không hủy diệt Trái Đất đâu."
"Tốt đấy, Zog. Thế thì tốt."
"Nhưng," Zog nói thêm, nấc cụt một cái. "Ta chắc chắn cần phải hủy diệt cơn đau đầu ngày mai."





