Kỳ Án Ngọc Khấp Huyết
Kỳ Án Ngọc Khấp Huyết

Kỳ Án Ngọc Khấp Huyết

Tác GiảQuoc Phuc
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương6 Chương

Tóm Tắt

Sáu mươi năm trước, sâu trong ngôi mộ cổ của một vị tướng quân, hai anh em nhà họ Vương tìm thấy cặp "Song Liễu Ngọc" trong truyền thuyết. Họ thề sẽ cùng nhau chia sẻ phú quý, nhưng lòng tham còn độc địa hơn cả rắn rết. Dưới ánh đuốc chập chờn, người anh là Vương Thiên đã ra tay sát hại em mình để độc chiếm kho báu. Máu nóng từ người em bắn lên miếng bạch ngọc tinh khiết, thấm sâu vào những rãnh chạm khắc. Viên đá uống lấy dòng máu ấy, vĩnh viễn nhuộm một màu đỏ thẫm ai oán. Vương Thiên bỏ trốn, niêm phong xác em trai trong ngôi mộ lạnh lẽo. Hắn tưởng rằng mình đã chôn vùi được tội lỗi cùng với cái xác. Hắn đã lầm. Nợ máu không bao giờ tan biến, chúng chỉ ngủ yên mà thôi. Và giờ đây, ba đời sau, miếng ngọc đã thức giấc để đòi lại những gì thuộc về nó.

Chương 3

Chương 3

Bóng Đen Nơi Từ Đường

Đại sảnh Vương Phủ chìm trong hỗn loạn khi Trần Hổ, người ướt sũng và vẻ mặt đanh lại, vác cái xác mềm oặt của nam nhân từ bờ sông bước vào vùng ánh sáng. Anh đặt cái xác xuống nền đá lạnh lẽo, ngay trước mặt vị tri huyện.

Một tiếng thét xé lòng vang lên. Là Tiểu Liên, cô tì nữ. Cô lao về phía cái xác, đôi tay run rẩy chạm vào khuôn mặt lạnh ngắt của người quá cố.

"Giang công tử! Ôi trời ơi, Giang công tử!"

"Ngươi biết hắn?" Lý Minh hỏi, giọng nói cắt ngang tiếng than khóc.

"Huynh ấy là Giang Tư," Tiểu Liên nức nở, nắm chặt lấy tay áo ướt đẫm của người chết. "Huynh ấy là kép chính của gánh hát Thanh Vân đi qua thị trấn tháng trước. Tiểu thư Lan Nhi... người yêu giọng hát, yêu thơ ca của huynh ấy. Họ đã nảy sinh tình cảm."

Lý Minh gật đầu chậm rãi. "Một kép hát. Điều đó giải thích cho chiếc mặt nạ tìm thấy trên thuyền." Ông quay sang đám đông, ánh mắt quét qua khuôn mặt của những người trong gia đình họ Vương. "Giang Tư đến đây tối nay để đưa Lan Nhi đi trốn. Hắn mang theo thuyền, một bộ đồ ngụy trang để lẻn vào dinh thự mà không bị phát hiện. Nhưng có kẻ đã đợi sẵn hắn ở bờ sông."

Ông đi vòng quanh cái xác. "Hung thủ đã đâm chết Giang Tư, lấy thuyền của hắn, và có khả năng đã sử dụng bộ đồ ngụy trang của hắn — chiếc áo tơi đen và nón lá — để vào phủ. Nhưng tại sao lại giết cô dâu?"

"Để diệt khẩu?" Trần Hổ gợi ý. "Có lẽ nàng đã nhìn thấy mặt hung thủ?"

"Có thể," Lý Minh trầm ngâm. "Nhưng hãy nhớ đến miếng ngọc bị mất trong kho. Và tân lang Triệu Phong, kẻ đã biến mất tăm."

Vương Lão Gia, người vừa đi kiểm tra kho, quay trở lại đại sảnh, mặt ông tím tái vì giận dữ. "Lý đại nhân! Ổ khóa kho bạc không bị cạy. Nó được mở bằng chìa khóa! Và miếng 'Dương Ngọc' đã biến mất!"

"Dương Ngọc?" Lý Minh nhíu mày.

"Ngọc Liễu Khấp Huyết là một cặp," lão thương nhân giải thích, hai tay vặn vào nhau. "Âm và Dương. Miếng Lan Nhi đeo là Âm Ngọc — lạnh và trắng muốt. Dương Ngọc khi cầm vào hơi ấm và có một đường vân đỏ mờ chạy tự nhiên bên trong. Tương truyền khi hai miếng hợp lại sẽ mang lại sự trường thọ. Khi tách rời, chúng mang đến cái chết."

"Và ai có chìa khóa kho?" Lý Minh hỏi.

"Chỉ có ta... và quản gia... và gần đây, ta đã đưa một bản sao cho con rể mới, Triệu Phong, để thể hiện sự tin tưởng," giọng Vương Lão Gia nhỏ dần, sự thật dần hiện ra trước mắt ông.

"Vậy," Lý Minh tóm tắt, "Triệu Phong có chìa khóa. Miếng ngọc bị mất. Triệu Phong mất tích. Và vợ hắn đã chết."

"Thằng khốn nạn vong ơn bội nghĩa!" Vương Lão Gia gầm lên. "Nó giết con gái ta vì cặp ngọc! Hẳn là nó đã phát hiện ra tình nhân của con bé, giết hắn vì ghen tuông, sau đó giết con bé và cướp kho báu!"

"Rất hợp lý," Trần Hổ gật đầu. "Một tội ác vì tình và tiền."

"Hợp lý đến mức đáng ngờ," Lý Minh lầm bầm. "Nếu Triệu Phong giết họ, tại sao hắn lại ở lại để phá cửa? Tại sao không bỏ trốn ngay lập tức? Và tại sao dùng dây cước để siết cổ nàng trong phòng kín, một phương pháp đòi hỏi sự bình tĩnh và chuẩn bị, trong khi lại đâm chết gã tình nhân trong cơn giận dữ?"

Đột nhiên, một tia chớp lóe lên chiếu sáng cả sân, theo sau là tiếng sấm rền vang rung chuyển mặt đất. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ngắn ngủi sau đó, một âm thanh kỳ lạ vọng lại từ phía bắc của dinh thự — tiếng gõ gỗ đều đặn, rỗng tuếch. Cốc... cốc... cốc...

"Từ đường," Vương Lão Gia thì thầm, mắt mở to. "Đó là tiếng mõ dùng để tụng kinh. Nhưng không ai được phép ở đó vào ban đêm."

"Trần Hổ, theo ta!" Lý Minh ra lệnh.

Họ lao qua những hành lang lộng gió mưa về phía cánh phía bắc. Từ đường đứng sừng sững trong bóng tối, cửa hơi hé mở. Tiếng gõ mõ ngày càng lớn hơn, điên cuồng và không đều nhịp.

Lý Minh đá tung cửa.

Bên trong, hàng trăm bài vị tổ tiên lờ mờ trong bóng tối. Không khí sực nức mùi nhang và gỗ cũ. Quỳ trước bàn thờ, quay lưng lại với họ, là một bóng người trong trang phục tân lang đỏ rực.

Là Triệu Phong.

Hắn đang điên cuồng gõ vào chiếc mõ gỗ, miệng lẩm bẩm những lời cầu nguyện không rõ nghĩa. Bên cạnh hắn, trên bàn thờ, là một chiếc hộp gỗ nhỏ — mở toang và trống rỗng.

"Triệu Phong!" Trần Hổ hét lớn, bước tới.

Tân lang quay phắt lại, đôi mắt dại đi vì kinh hoàng. Hắn lùi lại phía sau, làm đổ cả chân nến. "Đừng lại gần ta! Không phải ta! Là ma! Là con ma đã làm!"

"Miếng ngọc đâu?" Lý Minh gắt, bước ra ánh sáng.

"Ta... ta không giữ nó!" Triệu Phong khóc thét. "Ta đến đây để trốn! Ta đã thấy hắn! Ta thấy Người Không Mặt!"

"Nói cho rõ ràng," Lý Minh ra lệnh. "Ngươi thấy ai?"

Triệu Phong thở hổn hển, run rẩy dữ dội. "Sau khi rời tiệc... ta không đến vọng lâu. Ta đã đến kho bạc. Ta... ta thú nhận! Ta có nợ cờ bạc. Ta muốn trộm Dương Ngọc để trả nợ. Ta nghĩ mọi người đang bận rộn với đám cưới."

"Một tên trộm," Lý Minh lạnh lùng nói. "Tiếp tục đi."

"Ta mở kho," Triệu Phong tiếp tục, mồ hôi hòa lẫn nước mưa trên mặt. "Nhưng chiếc hộp đã trống rỗng! Ta hoảng sợ tột độ. Ta nghĩ mình sẽ bị đổ tội. Nên ta chạy đến phòng Lan Nhi để hỏi nàng... hỏi xem nàng có lấy nó không. Nhưng khi đến hành lang... ta thấy một cái bóng."

"Cái bóng?"

"Một dáng người cao lớn. Đội nón lá và mặc áo tơi đen. Hắn lướt đi! Hắn không bước đi! Hắn đi xuyên qua tường vào phòng Lan Nhi!" Giọng Triệu Phong vút lên thành tiếng rít. "Ta sợ quá. Ta nấp đi. Rồi... im lặng. Ta chờ đợi. Sau đó ta giả vờ như mới đến và gọi gia đinh phá cửa."

"Ngươi thấy người đi xuyên tường?" Trần Hổ cười khẩy. "Ngươi mong chúng ta tin điều đó sao?"

"Là sự thật! Ta thề trên vong linh tổ tiên!" Triệu Phong nức nở.

Lý Minh bước tới chỗ Triệu Phong vừa quỳ. Ông nhặt chiếc hộp gỗ rỗng lên. Quả đúng là hộp đựng ngọc. Nhưng Lý Minh nhận ra một điều khác. Trên sàn của Từ đường, gần cửa sổ, có một đống mạt cưa nhỏ.

Ông nhìn lên. Song cửa sổ ở đây còn mới, không giống gỗ mục của phần còn lại ngôi nhà.

"Triệu công tử," Lý Minh quay lại nhìn tân lang. "Ngươi nói chiếc hộp đã rỗng khi ngươi vào kho. Vậy mà ngươi lại mang cái hộp rỗng đến đây?"

"Ta... ta không biết tại sao ta cầm nó. Hoảng loạn quá! Ta cứ thế vớ lấy thôi!"

"Hoặc có lẽ," ánh mắt Lý Minh sắc lại, "ngươi đã lấy ngọc, giấu nó ở đâu đó, và đến đây để diễn màn kịch điên loạn này."

"Không! Lục soát ta đi! Ta không có!" Triệu Phong dang rộng hai tay.

Trần Hổ lục soát hắn kỹ lưỡng. Không có gì.

"Lục soát cả từ đường," Lý Minh ra lệnh.

Đám nha dịch lục tung căn phòng nhưng không tìm thấy gì. Miếng Dương Ngọc đã bốc hơi, hệt như kẻ sát nhân trong căn phòng kín.

Lý Minh bước tới cửa sổ có mạt cưa mới. Ông đẩy nó ra. Bên ngoài là mặt sau của hòn non bộ trong vườn. Ông nhìn xuống bệ cửa. Mắc vào một dằm gỗ là một sợi chỉ dài, đơn độc. Không phải lụa. Không phải bông. Mà là một loại sợi dai, trong suốt.

Ông gỡ nó ra. Nó giống hệt sợi dây tìm thấy trên thuyền, nhưng mảnh hơn nhiều — gần như vô hình.

"Cơ quan," Lý Minh thì thầm với chính mình. "Hung thủ không đi xuyên tường. Hắn đã dùng chính những bức tường để chống lại chúng ta."

Ông quay lại Triệu Phong. "Ngươi bị bắt vì tội trộm ngọc và tình nghi giết người. Trần Hổ, nhốt hắn vào nhà củi. Canh gác cẩn mật. Hung thủ vẫn còn tự do, và hắn có thể sẽ tìm đến đầu mối còn sót lại này."

Khi họ lôi tên tân lang đang la hét đi, Lý Minh nán lại trong Từ đường tối tăm. Ông nhìn lên các bài vị tổ tiên. Một bài vị, đặt ở hàng cao nhất, có vẻ hơi lệch.

Lý Minh vươn tay chỉnh lại nó. Khi ông di chuyển bài vị, một tiếng "tách" nhỏ vang lên. Một ngăn bí mật phía sau bài vị mở ra.

Nhưng bên trong, không có ngọc.

Thay vào đó là một mảnh giấy. Một bức thư cũ, đã ố vàng. Lý Minh mở nó ra. Nét chữ thanh thoát nhưng vội vã.

Gửi hiền đệ. Nếu đệ đọc được dòng này, ta đã chết. Lời nguyền của ngọc không phải do ma quỷ. Đó là lòng tham của chính máu mủ chúng ta. Hãy cẩn thận với 'Người Giữ Chìa Khóa'.

Bức thư được ký tên: Vương Thiên — Ông nội của Lan Nhi.

Lý Minh lạnh sống lưng. Bí ẩn này kéo dài đã ba đời. Đây không chỉ là chuyện đêm tân hôn; đây là mối thâm thù kéo dài hàng chục năm.

Kỳ Án Ngọc Khấp HuyếtTrang 3

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!