Ba ngày. Đã ba ngày trôi qua kể từ khi Lạc Yên bị giam lỏng trong Kim Điện.
Nơi đây quả thực xứng danh là "Kim Điện". Mọi vật dụng đều được chế tác từ những thứ quý giá nhất: rèm lụa Tô Châu, chén ngọc Bạch Ngọc, lò hương trầm chạm trổ tinh xảo. Nhưng đối với Lạc Yên, sự xa hoa này chẳng khác nào những thanh sắt của một nhà lao tráng lệ. Nàng từ chối thay y phục của Đại Yên, vẫn mặc bộ váy áo lấm lem bụi trần từ ngày vong quốc, ngồi bất động bên khung cửa sổ khép hờ, nhìn ra bầu trời xám xịt bị chia cắt bởi những bức tường cung cấm cao ngất.
"Công chúa, xin người hãy dùng chút cháo yến." Một cung nữ run rẩy quỳ xuống, tay bưng khay ngọc, giọng nói gần như sắp khóc. "Nếu người không ăn, Bệ hạ sẽ chém đầu nô tỳ mất."
Lạc Yên không quay đầu lại, đôi mắt vô hồn như mặt hồ nước chết. Nàng không muốn sống, nhưng hắn không cho nàng chết. Hắn dùng sinh mạng của tộc nhân nàng để ép nàng phải thở, phải tồn tại trong sự nhục nhã này.
"Choang!"
Tiếng bát ngọc vỡ tan tành vang lên khô khốc. Cung nữ hét lên kinh hãi rồi dập đầu lia lịa xuống đất. Lạc Yên giật mình quay lại, chỉ thấy một bóng người cao lớn che khuất ánh sáng từ cửa chính.
Tiêu Cảnh Diễm đứng đó, tà áo long bào khẽ bay trong gió lạnh lùa vào. Khuôn mặt hắn âm trầm như nước, ánh mắt lướt qua bát cháo đổ tung tóe trên sàn, rồi dừng lại trên khuôn mặt hốc hác của Lạc Yên.
"Lui ra." Hắn ra lệnh, giọng nói không to nhưng đủ khiến đám cung nữ chạy bán sống bán chết ra ngoài, đóng chặt cửa lại.
Không gian chìm vào tĩnh lặng đáng sợ. Tiêu Cảnh Diễm chậm rãi bước tới. Hắn không nổi giận lôi đình như Lạc Yên tưởng tượng. Hắn điềm tĩnh, sự điềm tĩnh của một con thú săn mồi đang vờn con mồi trong lòng bàn tay.
"Nàng muốn tuyệt thực để phản kháng Trẫm?" Hắn ngồi xuống mép giường, đưa tay vén lọn tóc rối bên má nàng.
Lạc Yên nghiêng đầu né tránh, ánh mắt đầy chán ghét: "Đừng chạm vào ta bằng bàn tay dính máu đồng bào ta."
Bàn tay Tiêu Cảnh Diễm khựng lại giữa không trung, rồi đột ngột siết chặt lấy gáy nàng, kéo mạnh về phía mình. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Lạc Yên có thể nhìn thấy hình bóng hoảng loạn của chính mình trong đáy mắt đen thẫm của hắn.
"Nàng thanh cao lắm sao?" Hắn cười khẩy, nụ cười tàn nhẫn xé nát lớp vỏ bọc kiên cường của nàng. "Nàng nghĩ chết là hết? Nàng chết rồi, Trẫm sẽ biến xác nàng thành tiêu bản, đặt ngay cạnh long ngai, để ngày ngày nàng đều phải nhìn Trẫm cai trị giang sơn này. Còn bá tánh nước Sở, Trẫm sẽ tăng sưu thuế gấp mười lần, để bọn họ oán than thấu trời xanh, nguyền rủa vong linh của Tam công chúa Lạc Yên ích kỷ chỉ biết tìm cái chết giải thoát!"
"Ngươi... đồ cầm thú!" Lạc Yên tức tưởi, nước mắt uất ức trào ra. Nàng giơ tay định tát hắn.
Nhưng Tiêu Cảnh Diễm nhanh hơn. Hắn dễ dàng bắt lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng, đè ngược nàng xuống giường gấm mềm mại. Sức lực áp đảo của nam nhân khiến nàng không thể động đậy.
"Cánh của nàng cứng thật đấy," Tiêu Cảnh Diễm cúi xuống, giọng nói khàn đặc, đầy nguy hiểm lướt qua vành tai nàng. "Nhưng tiếc thay, đây là lồng của Trẫm. Chim đã vào lồng, muốn bay cũng phải xem chủ nhân có cho phép hay không."
Hắn buông một tay, xé toạc mảnh vải áo rách nát trên vai nàng. Làn da trắng sứ lộ ra, nổi bật những vết bầm tím do va đập trong lúc chạy trốn trước đó. Ánh mắt Tiêu Cảnh Diễm sầm xuống, ngón tay hắn miết nhẹ lên vết thương, vừa đau đớn vừa mang theo sự chiếm hữu kỳ lạ.
"Đau không?" Hắn hỏi, giọng bỗng trở nên dịu dàng đến rợn người.
Lạc Yên cắn môi, không đáp.
"Đau thì mới nhớ lâu," Hắn lấy từ trong tay áo ra một lọ thuốc mỡ, tự tay bôi lên vết thương cho nàng. Động tác của hắn tỉ mỉ, nhẹ nhàng, trái ngược hoàn toàn với lời nói độc địa. "Ngoan ngoãn dưỡng thương, ngoan ngoãn ăn uống. Trẫm không muốn phi tần tương lai của mình trông như một cái xác khô trong ngày sắc phong."
Lạc Yên mở to mắt, kinh hoàng tột độ: "Sắc phong? Ngươi định..."
"Ba ngày nữa, Trẫm sẽ lập nàng làm Quý Phi," Tiêu Cảnh Diễm thản nhiên tuyên bố như thể đang nói về thời tiết. "Nàng sẽ là người phụ nữ tôn quý nhất hậu cung Đại Yên, chỉ dưới một người, trên vạn người."
"Ta thà chết chứ không làm phi tử của kẻ thù!" Lạc Yên hét lên trong tuyệt vọng.
Tiêu Cảnh Diễm đứng dậy, phủi tay áo, nhìn xuống nàng từ trên cao. Bóng lưng hắn cô độc và lạnh lẽo, che khuất cả bầu trời tự do của nàng.
"Quyền lựa chọn chưa bao giờ nằm trong tay nàng, Lạc Yên."
Hắn quay người bước đi, để lại một câu nói dập tắt tia hy vọng cuối cùng: "Ngày đại lễ sắc phong, nếu nàng dám có ý định tự sát, Trẫm sẽ cho chém đầu Thái tử nước Sở ngay trước cổng Kim Điện để tế cờ."
Cánh cửa đóng lại. Lạc Yên nằm trơ trọi trên giường, tay nắm chặt lấy lọ thuốc mỡ hắn để lại. Nàng hiểu rồi. Hắn không chỉ muốn giam cầm thân xác nàng, hắn muốn bẻ gãy đôi cánh tự do, bẻ gãy lòng tự trọng, thuần hóa nàng trở thành con chim hoàng yến chỉ biết hót cho riêng hắn nghe.
Và đáng sợ hơn cả, hắn biết nàng sẽ không dám chết.





