Kim Điện Khóa Kiều
Kim Điện Khóa Kiều

Kim Điện Khóa Kiều

Tác GiảLê Nhật Linh
Biên Tập / Dịch GiảPonyex
Trạng TháiĐang tiến hành
Đánh Giá
4.7/6.0
Số Chương5 Chương

Tóm Tắt

Một câu chuyện tình yêu lịch sử diễn ra trong triều đình vàng son của Việt Nam cổ đại.

Chương 3

Chương 3

Độc Chiếm

Ngày đại lễ sắc phong, cả Hoàng cung Đại Yên chìm trong sắc đỏ rực rỡ. Đèn lồng treo cao, lụa đỏ trải dài từ cổng Ngọ Môn đến tận thềm Kim Điện. Tiếng chuông trống bát nhã vang rền, chấn động cả kinh thành. Nhưng trong mắt Lạc Yên, màu đỏ ấy không phải là hỷ sự, mà là màu máu của vong quốc.

Nàng ngồi trước gương đồng, mặc cho các cung nữ trang điểm. Phượng bào màu đỏ thẫm thêu chim loan phượng bằng chỉ vàng ôm sát lấy thân hình mảnh mai, tôn lên vẻ đẹp diễm lệ nhưng lạnh lẽo đến thấu xương. Trên đầu nàng, chiếc mũ phượng nặng trịch đính đầy trân châu, mỗi viên như một hòn đá đè nặng lên cổ, nhắc nhở nàng về thân phận tù binh trong lốt sủng phi.

"Nương nương, giờ lành đã đến."

Lạc Yên đứng dậy, bước đi vô hồn như một con rối gỗ. Nàng được kiệu rước thẳng đến đại điện, nơi bá quan văn võ đang quỳ rạp hai bên.

Khi nàng bước xuống kiệu, tiếng xì xào bàn tán lập tức nổi lên. Những ánh mắt tò mò, khinh bỉ, ghen ghét từ các quan lại và phi tần khác như hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt nàng. Một công chúa vong quốc, kẻ thù của Đại Yên, nay lại nghênh ngang bước lên đài cao nhận sắc phong Quý Phi.

"Bệ hạ! Việc này không hợp lễ nghi!"

Một vị đại thần râu tóc bạc phơ bước ra, quỳ xuống cản đường. Là Lễ bộ Thượng thư. Giọng ông ta run rẩy nhưng đầy kiên quyết: "Yêu nữ này là tàn dư của nước Sở, mang dòng máu phản nghịch. Sao có thể đứng ở vị trí mẫu nghi thiên hạ? Xin Bệ hạ thu hồi mệnh lệnh, giết chết yêu nữ để an lòng dân!"

"Xin Bệ hạ giết chết yêu nữ!" Hàng loạt quan lại khác cũng quỳ xuống hô vang.

Lạc Yên đứng chết lặng giữa quảng trường lộng gió. Gió thu thổi tung tà áo phượng bào, nàng cô độc và nhỏ bé trước sự phẫn nộ của cả một triều đình. Nàng nhắm mắt lại, thầm mong bọn họ cứ thế mà giết nàng đi, như vậy còn nhẹ nhõm hơn.

Nhưng một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ trên đỉnh thềm rồng, cắt ngang mọi âm thanh ồn ào.

Tiêu Cảnh Diễm đứng dậy khỏi ngai vàng. Hắn không nói một lời, chỉ chậm rãi rút thanh kiếm đeo bên hông. Tiếng kim loại tuốt khỏi vỏ sắc lạnh vang lên chói tai.

"Kẻ nào vừa bảo Trẫm giết nàng?"

Hắn bước xuống từng bậc thang, thanh kiếm kéo lê trên nền đá phát ra những tia lửa nhỏ. Vị Lễ bộ Thượng thư mặt cắt không còn giọt máu, toàn thân run lẩy bẩy.

Tiêu Cảnh Diễm dừng lại ngay trước mặt Lạc Yên, chắn ngang tầm mắt của tất cả mọi người đang nhìn vào nàng. Hắn quay người lại, đối diện với bá quan văn võ, ánh mắt đỏ ngầu sát khí.

"Giang sơn này là do Trẫm đánh đổi bằng máu mà có được. Trẫm muốn sủng hạnh ai, muốn lập ai, cần phải hỏi ý kiến các ngươi sao?"

Hắn vung kiếm, chém đứt đôi chiếc mũ quan của vị Thượng thư đang quỳ, lưỡi kiếm chỉ cách da đầu ông ta một sợi tóc.

"Lạc Yên là chiến lợi phẩm của Trẫm, là người của Trẫm. Kẻ nào dám động đến nàng, chính là động đến vương quyền của Tiêu Cảnh Diễm ta. Lần này là cái mũ, lần sau sẽ là cái đầu."

Cả triều đình im phăng phắc, không ai dám thở mạnh. Sự bá đạo và tàn nhẫn của Tân đế khiến ai nấy đều khiếp sợ.

Tiêu Cảnh Diễm quay lại, thu kiếm vào vỏ. Hắn nhìn Lạc Yên đang tái nhợt, bàn tay to lớn nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng.

"Đi thôi, Quý Phi của Trẫm."

Hắn không đợi nàng trả lời, kéo nàng bước lên những bậc thang cuối cùng, cùng ngồi xuống ngai vàng. Dưới chân họ, vạn người hô vang "Vạn tuế", nhưng Lạc Yên chỉ cảm thấy bàn tay đang nắm lấy tay mình nóng rực như gông cùm sắt nung.

Đêm đó, tại tẩm cung.

Nến long phụng cháy tí tách. Tiêu Cảnh Diễm gạt phăng đám cung nữ lui ra, tự tay rót hai ly rượu hợp cẩn.

"Uống đi." Hắn đưa ly rượu đến trước mặt nàng.

Lạc Yên nhìn ly rượu, cười chua chát: "Rượu này uống vào, có phải ta sẽ vĩnh viễn không thể quay đầu?"

"Nàng vốn dĩ đã không còn đường lui," Tiêu Cảnh Diễm nâng cằm nàng lên, ép nàng nhìn thẳng vào mắt hắn. "Từ nay về sau, trong mắt nàng chỉ được có Trẫm. Thân xác nàng, trái tim nàng, từng hơi thở của nàng đều thuộc về Trẫm. Nếu Trẫm thấy nàng rơi một giọt nước mắt vì kẻ khác..."

Hắn cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên đôi môi nàng, một nụ hôn mang tính chiếm hữu thô bạo, tước đoạt mọi dưỡng khí, như muốn đóng dấu chủ quyền lên linh hồn nàng.

"...Trẫm sẽ san phẳng cả thế gian này để chôn cùng nỗi buồn của nàng."

Lạc Yên buông xuôi đôi tay, ly rượu rơi xuống thảm, thấm đẫm một màu đỏ như máu. Trong đêm tân hôn đầy hoa lệ và tủi nhục, nàng biết mình đã hoàn toàn trở thành vật sở hữu độc quyền của đế vương.

Kim Điện Khóa KiềuTrang 3

Bình luận (0)

G

Khách | @guest

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!